[Q2] Phong Thủy Sư – Chương 24

Chương 24: Khó khăn phong mắt âm dương

 Edit: Hà Đoàn

1624709_718303821533236_979851397_n

Chuyện này xảy ra ở Hồ gia, Hạ Thược cho rằng cô cũng phải cho vợ chồng Hồ Quảng Tiến một lời giải thích hợp lý, cho nên cô không ngăn hai người cùng đi ra ngoài nói chuyện.

Hồ Gia Di và Liễu Tiên Tiên không chịu ở lại bệnh viện, sống chết muốn đi theo. Vì thế, Hạ Thược, Từ Thiên Dận, vợ chồng Hồ Quảng Tiến, Hồ Gia Di, Liễu Tiên Tiên, thêm cả Miêu Thành Hồng, một đoàn bảy người mới tìm một quán cà phê đối diện bệnh viện nói chuyện.
Hạ Thược không thích uống cà phê cho lắm, liền gọi một chén trà, sau khi mọi người đã ngồi an ổn, cô đem ân oán giữa mình và Vương Đạo Lâm nói rõ.
Cô kể từ lúc Phúc Thụy Tường tìm kiếm cửa hàng, ngẫu nhiên gặp được cửa hàng của Mã Hiển Vinh, kể về chiếc gương phong thủy bát quái, Phúc Thụy Tường mở tiệc chiêu đãi người cùng ngành đã cùng Vương Đạo Lâm kết thù, còn có cả chuyện về phần mộ tổ tiên nhà Chu Hoài Tín, bởi vậy mới kết thù với tên phong thủy sư kia.
Tập đoàn Hoa Hạ trên thương trường là một ngôi sao mới, cho nên phàm là tin tức về Hoa Hạ lan truyền trong giới thượng lưu rất nhanh. Chuyện xảy ra tại bữa tiệc chiêu đãi người cùng ngành của Phúc Thụy Tường ngày hôm đó đã sớm truyền ra ngoài, chuyện về phần mộ Tổ tiên nhà họ Chu gần đây cũng được bàn tán khắp nơi. Việc này Miêu Thành Hồng không biết, nhưng Hồ Quảng Tiến nghe đồn không ít phiên bản khác nhau.
Hôm nay nghe chính Hạ Thược nói ra chân tướng sự việc, Hồ Quảng Tiến cũng không khỏi nhíu mày, có vẻ bất khả tư nghị lại thực tức giận, “Quá đáng! Từ xưa động vào phần mộ Tổ tiên đã là việc tổn hại âm đức! Tổng giám đốc Vương này chỉ vì một chút xích mích mà hại cả nhà họ Chu? Này, này…”
Hạ Thược nhẹ nhàng gật đầu, đặt chén trà trong tay xuống. Từ Thiên Dận ngồi bên cạnh cầm lấy ấm tử sa, châm cho cô thêm một chén đầy.
Hạ Thược kể lại mọi chuyện trải qua một cách ngắn gọn, nhưng rất sáng tỏ. Chuyện đấu pháp cô xem nhẹ không đề cập tới, chỉ nói mình đã phá chiêu pháp của tên phong thủy sư kia, đối phương tới trả thù. Chuyện xảy ra ở biệt thự ngày hôm qua cô cũng tránh nặng tìm nhẹ kể lại một cách giản lược, chỉ nói mình phát hiện đối phương bày trận, cho nên mới bày trận trừ tà gỗ đào xung quanh biệt thự Hồ gia, khiến đối phương không thành công. Không ngờ là, đối phương vì muốn dẫn cô ra ngoài, lại bảo Vương Đạo Lâm sử dụng ám chiêu, gài lá bùa bắt hồn vào áo Miêu Nghiên, trong tình trạng vô thức mới nhảy từ ban công xuống dưới. Cho nên nói, Miêu Nghiên là vô tội bị liên lụy, tất cả mọi chuyện đều vì cô mà ra.
Nhưng chờ Hạ Thược kể rõ hết mọi chuyện, lại không có ai lên tiếng. Trừ bỏ Từ Thiên Dận, tất cả mọi người dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn cô.
Nhất là vợ chồng Hồ Quảng Tiến!
Ngày hôm qua, khi bọn họ đang bận chuẩn bị tiệc sinh nhật, lại xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy sao?
Hạ, hạ trận?
“Tôi, tôi nói Hạ tổng… Cái trận pháp gì kia… Không ảnh hưởng gì tới nhà chúng tôi chứ?” Đây là vấn đề mà Hồ Quảng Tiến quan tâm nhất .
Hạ Thược cười cười, “Không thành vấn đề. Tôi bày trận chỉ có chỗ lợi cho nhà tổng giám đốc Hồ, không hề ảnh hưởng xấu. Trận gỗ đào trừ tà là xua đuổi tà khí, chỉ cần có trận pháp này, âm sát hay tà khí đều không thể vào trong nhà ông. Nếu tổng giám đốc Hồ lo lắng, hôm nay tôi sẽ đi giải trận này, về sau nhà ông sẽ vẫn giống như trước đây.”
Nói xong liền muốn lấy ly trà uống, tay cô còn chưa chạm tới chén trà, Từ Thiên Dận liền chặn tay cô lại, ngắn gọn nói: “Nóng.”
Hạ Thược cười nhíu mày, có chút rối rắm, uống trà không phải nên uống khi nóng sao? Lạnh làm sao còn ngon nữa chứ?
Lúc này, Hồ Quảng Tiến vội vàng cười nói: “Ai, vậy thì không cần! Có lợi thì cứ giữ lại đi! Giữ lại đi! Ha ha.”
Hồ phu nhân lại lo lắng nhìn chồng, âm thầm kéo cánh tay ông — làm sao mà biết nhất định là có lợi chứ? Thứ kia không phải là dùng để đối phó với thứ gì mà đối phương bố trí bên ngoài nhà mình sao? Vẫn là bỏ đi mới tốt, nghe rất mơ hồ. Giống như trước kia không phải vẫn tốt sao?
Hồ Quảng Tiến âm thầm đưa mắt nhìn vợ một cái — Bà biết quá ít! Mơ hồ xuất phát từ bị Hạ tổng này dù có mơ hồ, nhưng chuẩn! Nếu không, danh tiếng trong giới thượng lưu này từ đâu mà có được? Người khác muốn có trận pháp như vậy còn không biết phải mất bao nhiêu tiền đâu! Hiện tại người ta tặng không, bà còn không muốn?
Hồ Quảng Tiến nhìn Hạ Thược cười ha ha, Hồ Gia Di và Liễu Tiên Tiên ngồi bên cạnh nghe ra không đúng.
Hai người nhìn Hạ Thược như muốn xuyên thủng cô, Hồ Gia Di cắn môi nói: “Cậu nói! Sinh nhật mình hôm qua, cậu rốt cuộc lừa mình bao nhiêu lần? Chơi trốn tìm cái gì! Cậu ra ngoài là bố trí trận pháp trừ tà kia đi! Chuyện hay như vậy, cậu lại không mang theo mình! Hạ Thược, mình quyết định không để ý tới cậu trong vòng một năm!”
“Mình đã nói mà, hôm qua cậu và Miêu Nghiên hai đứa kẻ xướng người hoạ, đúng là kỳ lạ, thì ra là đã sớm thông đồng với nhau, liền lừa gạt mình và Gia Di! Nhóc con, bà đây sẽ trị cậu khi về ký túc xá, xem ra cậu muốn ăn nhéo!” Liễu Tiên Tiên vừa nói vừa làm động tác tay, vươn tay muốn nhéo cánh tay Hạ Thược!
Đối diện, Từ Thiên Dận nâng mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới, dừng lại tại móng tay Liễu Tiên Tiên, ngắn ngủi, lại vô cùng có lực, cô lập tức ngoan ngoãn thu binh nửa đường.
Liễu Tiên Tiên tức giận đến không chỗ phát hỏa, thiếu chút nữa đi cào tường.
Ánh mắt Từ Thiên Dận đồng thời khiến vợ chồng Hồ Quảng Tiến cùng Miêu Thành Hồng ngồi đối diện phải kinh ngạc, Hồ phu nhân khẽ nhích về phía sau chồng, Hồ Quảng Tiến lại không ngừng nhìn qua lại giữa Từ Thiên Dận cùng Hạ Thược.
Ông cũng đã nhìn ra, trong mắt vị tư lệnh này chỉ có Hạ tổng, những người khác anh ta mặc kệ, cũng không nhìn, lại tích chữ như vàng. Ông cũng đã từng là người trẻ tuổi, làm sao có thể không nhận ra chứ?
Điều này không khỏi khiến Hồ Quảng Tiến lộp bộp trong lòng, nếu vị tư lệnh Từ này thật sự là người có gia thế được đồn đại khắp giới thượng lưu trong tỉnh, Hạ tổng này xem như quý giá nha! Bất kể hai người có thể đi tới cùng với nhau được hay không, hiện tại, chỉ cần tư lệnh Từ còn có tâm tư trên người Hạ tổng, vị Hạ tổng này phải cung như bà cô rồi!
Miêu Thành Hồng đương nhiên đã sớm chú ý tới Từ Thiên Dận, ông còn không biết thân phận của anh, hơn nữa hiện tại trong mắt ông, chuyện của con gái mới là quan trọng nhất.
Hạ Thược kể lại mọi chuyện một cách ngắn gọn rõ ràng, nhưng Miêu Thành Hồng cũng không hoàn toàn tin tưởng, ông ta hỏi: “Theo như Hạ tổng nói, người hại con gái tôi là tổng giám đốc Vương của tập đoàn Thịnh Hưng? Hạ tổng nói như vậy, có chứng cứ gì không?”
Cũng không thể trách Miêu Thành Hồng nghĩ nhiều, ông là người lăn lộn trên thương trường nửa đời người rồi, phương diện ân oán khúc mắc thế này ông gặp không ít. Hoa Hạ và Thịnh Hưng rõ ràng chính là đối thủ một mất một còn, sớm muộn gì cũng ngươi sống ta chết, đổi lại là ông, ông cũng sẽ nhân cơ hội này mà hắt nước bẩn lên người đối phương!
Nếu chuyện này quả thật là Vương Đạo Lâm làm, Miêu Thành Hồng đương nhiên sẽ không bỏ qua hắn! Nhưng ông cũng không phải là không chú ý tới, nếu ông nhằm vào Vương Đạo Lâm, cho dù là vì đòi lại công bằng cho con gái, nhưng Hoa Hạ cũng sẽ vẫn là kẻ được lợi nhất.
Cô gái này còn trẻ tuổi đã trở thành một con ngựa đen trên thương trường, Miêu Thành Hồng sẽ không cho rằng cô là loại người hời hợt. Mà hôm nay thấy cô hành xử lạnh nhạt, nhàn nhã mang theo bình tĩnh không vội, hiển nhiên là đã tính kỹ từ trước. Tuổi trẻ đã có được thành tựu như vậy, hiển nhiên là có được tâm trí và thủ đoạn mà người cùng tuổi không có, Miêu Thành Hồng không thể không phòng cô một tay. Ông không ngại khi lấy lại công đạo cho con gái để cho Hoa Hạ được lợi, dù sao đối phương tối qua đã cứu con gái ông một mạng. Nhưng ông muốn chắc chắn hung thủ chính là Vương Đạo Lâm, đừng để cuối cùng lộ ra là nhầm người, ông không muốn làm kẻ bị mượn đao của Hoa Hạ.
Hơn nữa, cô có đề cập tới chuyện phong thủy, không phải là ông không tin, chỉ là với tuổi này của cô … Khó mà có thể khiến ông tin phục được! Con gái ông có mắt âm dương từ nhỏ, vì chuyện này ông đã mời không biết bao nhiêu đại sư phong thủy, không ai có thể phong được, mà lại tiêu tốn không ít tiền. Những người đó, người nào mà không phải đã tới trung niên? Còn có nhiều ông lão lớn tuổi. Mà bản sự bọn họ cũng chỉ có vậy, cô còn trẻ tuổi, có thể cao hơn bao nhiêu chứ? Đấu pháp cùng đối phương? Lời này nói ra không khỏi quá phóng đại, không thể tin hết.
Miêu Thành Hồng hỏi như vậy, Hạ Thược nghe xong khẽ cụp mắt, khóe môi khẽ cong. Thầm nghĩ người này không hổ là thương nhân nổi tiếng trong nước, lão hồ li thương trường, suy nghĩ và phản ứng cực tỉ mỉ.
Kỳ thật, Hạ Thược không phải không tính tới chuyện này, chuyện này khiến cho Vương Đạo Lâm đắc tội với một người có thế lực như vậy, có thể cho Hoa Hạ làm ngư ông đắc lợi, cô sao lại không làm cơ chứ?
Trong chuyện này, cô cũng không có nói dối, cho nên không thẹn với lương tâm. Chỉ có thể nói, tất cả đều do Vương Đạo Lâm gieo gió gặt bão, mà Hoa Hạ quả thật cũng có thể được lợi từ chuyện này.
Điều duy nhất khiến cô áy náy là, chuyện này liên lụy tới Miêu Nghiên, mà đối với việc này cô cũng đã cân nhắc nhiều lần, tìm cách bồi thường cho cô ấy.
“Chuyện liên quan tới kỳ môn thuật pháp, rất khó có chứng cớ. Tôi có phải là nói thật hay không, đợi Tiểu Nghiên tỉnh lại, tổng giám đốc Miêu có thể tự mình hỏi cậu ấy. Tôi nghĩ, cô ấy hẳn còn nhớ rõ tình huống lúc đó.” Hạ Thược nâng mắt nhìn, thản nhiên nói.
Khi nói chuyện, Từ Thiên Dận kiểm tra chén trà, lúc này mới cầm lên đưa cho Hạ Thược. Hạ Thược nhận lấy, từ tách trà vẫn có thể cảm nhận được độ ấm, chỉ là sẽ không bị phỏng tay, cô khẽ nhấp một ngụm, mi tâm giãn ra.
Rất vừa, còn nóng .
Miêu Thành Hồng nghe vậy cau mày cân nhắc, sau một lúc lâu gật đầu nói: “Tối qua, chuyện con gái tôi được Hạ tổng cứu thì mọi người đều thấy rõ, người làm cha như tôi xin cảm ơn cô tại đây! Nếu hung thủ thật sự là Vương Đạo Lâm, tôi đương nhiên sẽ không bỏ qua cho ông ta! Có điều chuyện này vẫn phải chờ con bé tỉnh dậy rồi nói tiếp.”
Ông ta nói xong liền đứng dậy, hiển nhiên là muốn quay về bệnh viện, dù sao Miêu Nghiên tuy rằng là không có việc gì, nhưng lại vẫn chưa tỉnh lại.
Hạ Thược vốn là là tới bệnh viện thăm Miêu Nghiên, gặp Miêu Thành Hồng nằm ngoài dự tính của cô, lúc này cũng đứng dậy.
Đoàn người quay về bệnh viện, Miêu Nghiên còn chưa tỉnh lại, Miêu Thành Hồng vào phòng bệnh chăm nom, Hạ Thược liền đi thăm Nguyên Trạch trước.
Trên giường bệnh, Nguyên Trạch ngồi dựa lưng vào thành giường, sáng nay cậu đã hạ sốt, vừa tỉnh lại liền vội vã hỏi Hạ Thược đã tìm được chưa, có sao không. Vợ chồng Hồ Quảng Tiến trấn an cậu, nói cho cậu biết tối qua Hạ Thược đã gọi điện thoại báo bình an, nói là không có việc gì, đã tới khách sạn nghỉ ngơi, sáng nay sẽ tới đây.
Nghe nói cô không có việc gì, Nguyên Trạch mới thoáng yên lòng, lại có chút tự trách, tối qua bản thân cậu bị ép phải lên xe cứu thương, không thể vào rừng tìm cô. Mà cậu vừa mới tới bệnh viện liền phát sốt, cô là một cô gái, thân thể lại tốt hơn cậu rất nhiều…
Hạ Thược vừa vào phòng liền thấy vẻ mặt vội vã của Nguyên Trạch, an tâm lại có chút buồn bực, trong trí nhớ của cô, cậu thiếu niên này vẫn luôn giữ hình tượng, gặp chuyện vẫn luôn mỉm cười ấm áp, xử sự ôn hòa. Hiếm khi thấy được biểu tình phù hợp với độ tuổi của cậu như vậy, Hạ Thược thấy không khỏi cười, trêu ghẹo: “Như thế nào? Thấy mình không sao, nên tiếc nuối à?”
“Nói bậy bạ gì đó.” Nguyên Trạch liếc nhìn Hạ Thược một cái, ánh mắt có chút oán hận ý cười tràn ngập nơi khóe mắt cô kia, cô nhóc này thật là, một chút lương tâm cũng không có!
Ánh mắt Nguyên thiếu nhìn thế nào cũng rất u ám, lại không chút dấu vết đánh giá người đàn ông đi sau Hạ Thược.
Hồ Gia Di cùng Liễu Tiên Tiên cũng theo tiến vào, Liễu Tiên Tiên vốn muốn nói gì đó, ánh mắt không ngừng ngắm qua lại giữa Nguyên Trạch cùng Từ Thiên Dận, bỗng nhiên nở nụ cười xấu xa.
“Nguyên thiếu! Liễu Tiên Tiên tớ còn chưa từng bội phục người đàn ông nào đâu, cậu xem như đầu tiên đấy! Tối hôm qua quả là dũng mãnh vô cùng! Anh hùng cứu mỹ nhân! Mình mà là Thược tử, có người đàn ông nào đối xử với mình như vậy, mình liền suy nghĩ gả cho!” Liễu Tiên Tiên mặt mày hào hứng, không ngừng khen ngợi Nguyên Trạch.
Hồ Gia Di vội che miệng cô ấy lại, Nguyên Trạch không ngờ Liễu Tiên Tiên đột nhiên đề cập tới loại chuyện lập gia đình này, sắc mặt lập tức đỏ bừng. Mà Liễu Tiên Tiên lại cười tủm tỉm ném cho Hạ Thược một ánh mắt khiêu khích, lại liếc qua Từ Thiên Dận.
Hạ Thược sao lại không nghe ra đây là những lời cô từng nói ở ký túc xá, chính là những lời cô đã nói với Liễu Tiên Tiên hôm đó? Con nhóc này chính là e sợ cho thiên hạ không loạn, đây là nhân cơ hội mà chỉnh cô mà!
Hạ Thược cười liếc nhìn cô ấy một cái, không giận không vội nhẹ vỗ mu bàn tay Từ Thiên Dận phía sau, lập tức trấn an anh, dễ dàng liền hóa giải ý đồ khơi mào hiểu lầm của kẻ nào đó.
Cười thưởng thức vẻ mặt buồn bực của Liễu Tiên Tiên, Hạ Thược mới đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên giường, nhìn Nguyên Trạch nói: “Mình không sao là vì mình tập võ từ nhỏ, cậu thì sao? Nhiều lắm chính là chơi bóng rổ, chạy bộ. Mùa đông lạnh như thế cậu lại nhảy vào nước lạnh như băng, không phát sốt mới là lạ! Để xem sau này cậu còn dám hay không.”
Cô vừa nói vừa lấy một quả táo trong giỏ trên đầu giường bất đầu gọt vỏ.
Nguyên Trạch ở trên giường cười khổ, buồn bực. Được rồi, cậu bình thường chỉ là chơi bóng rổ rồi lại chạy bộ mà thôi, cậu không thể bằng cô nhóc này được, nhưng cô cũng không cần phải nói trắng ra như vậy chứ?
“Cho dù là có chuyện như vậy, cậu cũng không cần phải nói ra chứ?”
“Mình không nói ra, chẳng lẽ để cậu lặp lại chuyện như vậy sao?” Hạ Thược vừa gọt táo vừa nhíu mày, “Tối qua, cậu ở trong nước bơi theo mình bao lâu? Sao không nghĩ lại, buổi tối lạnh buốt, trong hồ nước tối đen lạnh lẽo, chẳng may bị rút gân thì sao? Chẳng may không tìm được bờ hồ thì sao? Chẳng may bơi được nửa đường thân thể mất nhiệt không động đậy được nữa thì sao? Mình không biết cậu cũng xuống nước theo, nếu mà mình biết, phía trước thì là Tiểu Nghiên, phía sau lại có cậu phải bận tâm, chẳng may hai người xảy ra chuyện thì sao?”
Hạ Thược gọt táo, ánh mắt cụp xuống, mím môi, người quen biết cô đều hiểu cô đang nghiêm túc .
Nguyên Trạch chưa từng thấy cô nổi giận, nhất thời có chút luống cuống. Những lời này cũng là những lời cậu muốn nói với cô, nhưng cậu còn chưa kịp mở miệng nói, liền biến thành cô dạy bảo cậu ? Tình huống tối qua, cậu thấy cô nhảy xuống dưới, trong đầu trống rỗng, làm sao còn bận tâm nhiều điều như vậy? Khi tỉnh táo lại thì cả người đã ở trong nước.
Hạ Thược đương nhiên cũng hiểu tình huống tối qua, cho nên với hành động của Nguyên Trạch cô cũng cảm động trong lòng. Dù sao không phải ai cũng có dũng khí làm như vậy, người bạn này, không uổng công kết bạn. Cô ngẫm lại, khó tránh khỏi nghĩ mà sợ, cho nên mới đến mắng cậu tỉnh lại, để cậu sau này đứng làm chuyện như vậy nữa. Đối với cô mà nói, bạn bè bình an là quan trọng nhất.
Đưa quả táo đã gọt xong cho cậu, Hạ Thược mới cười cười.
Nguyên Trạch nhìn quả táo mà Hạ Thược đưa tới, đáy mắt cậu thiếu nên lóe sáng, khiến khuôn mặt do ốm mà nhợt nhạt của cậu cũng sáng người, cười nhận lấy. Nhưng, khi vừa nhận lấy, Nguyên Trạch liền ngẩn người.
Lập tức, cậu ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Từ Thiên Dận đang nhìn mình. Ánh mắt anh tối đen thâm thúy, khí chất lạnh lùng cô độc ít thấy. Ánh mắt anh ta dừng lại ở quả táo trên tay mình, con ngươi tối đen không hề nhúc nhích.
Nguyên Trạch hơi hơi nhíu mày. Cậu không biết người đàn ông này là ai, cũng không hỏi, nhưng không có nghĩa là cậu ngốc. Hạ Thược nếu dẫn theo anh ta vào đây, hiển nhiên là quan hệ rất thân thiết, cậu cũng nghe tin đồn trong trường học. Nguyên Trạch không tin cái tin bao dưỡng gì kia, chuyện này cậu vẫn hiểu rõ tính tình Hạ Thược. Nhưng cũng không có nghĩa cậu không tin lời đồn hoàn toàn, có một chiếc xe Land Rover quân dụng thường tới đón cô vào cuối tuần.
Người đàn ông này, chính là người thường tới đón cô sao?
Tuổi thoạt nhìn lớn hơn bọn họ rất nhiều … Cô thích như vậy ?
Công tác tại quân khu, nghe nói không tồi. Nhưng cậu không tin người có năng lực vĩ đại như cô, ánh mắt cũng giống những cô gái bình thường khác, nhìn chằm chằm đám con cháu cán bộ cao cấp này.
Nguyên thiếu phân tích trong lòng, nhưng lại quên mất, chính mình cũng được coi là con cháu cán bộ cao cấp. Nhưng cậu có ấn tượng không hề tốt về Từ Thiên Dận, đối với người được giáo dục từ nhỏ như cậu, chuyện này không thường gặp cho lắm.
Vì thế, Nguyên thiếu vẫn luôn trầm ổn trưởng thành, hôm nay lại làm một chuyện như thiếu niên bốc đồng. Cậu nhìn vào mắt Từ Thiên Dận, lộ ra nụ cười như ánh mặt trời, từ từ nhét quả táo vào miệng, bắt đầu cắn rồm rộp, ăn vô cùng thơm ngon.
Vì thế, ánh mắt Từ Thiên Dận càng trở nên tối đen.
Đến giữa trưa, Miêu Nghiên vẫn không tỉnh, tuy mọi người đều không có khẩu vị, nhưng vẫn phải ăn đủ cơm trưa.
Miêu Thành Hồng canh giữ bên giường con gái không chịu rời đi, vợ chồng Hồ Quảng Tiến dẫn theo Hồ Gia Di cùng Liễu Tiên Tiên đi ăn cơm, rất có ánh mắt mà tỏ vẻ không quấy rầy Hạ Thược cùng Từ Thiên Dận. Hạ Thược vừa muốn nói không cần, Từ Thiên Dận lại gật gật đầu kéo cô ra ngoài.
Vừa vào xe, cửa xe bị đóng lại, Từ Thiên Dận quay đầu ánh mắt u ám nhìn Hạ Thược, giọng điệu cứng nhắc, giống đang tự thuật một việc, “Anh cũng muốn.”
“Hả?” Hạ Thược còn đang tìm xem có quán cơm nào gần đây không,  tính ăn cơm gần đây, nghe thấy lời này, còn chưa kịp phản ứng lại.
“Quả táo.” Anh nhìn chằm chằm vào cô, tuyên cáo.
“…” Phốc!
Hạ Thược sửng sốt một lúc lâu mới bật cười, cô nhíu mày ung dung cười nhìn sư huynh ngốc manh của mình, ý cười bên môi càng đậm hơn, “Vậy sư huynh đi mua đi.”
Từ Thiên Dận mở cửa bước xuống xe, trong chốc lát liền xách theo một giỏ hoa quả về, ngay cả dao gọt cũng có.
Hạ Thược lại ngồi yên không động tay, cô nhịn không được lại muốn trêu anh, cười nhìn những quả táo trong giỏ, có chút lười nhác dựa người vào ghế dựa, hỏi: “Chẳng lẽ không phải là sư huynh gọt cho em ăn sao?”
Anh nhìn người ngồi bên ghế phó lái, cô gái cười tủm tỉm như hồ li nhìn anh, nhìn cô trong chốc lát, cúi đầu, yên lặng chọn một quả táo lớn nhất trong giỏ, cẩn thận gọt. Ngón tay anh thon dài, quả táo xoay chuyển, động tác nhanh nhẹn, nhanh chóng gọt xong một quả.
Hạ Thược cười nhận lấy, miệng không ngừng cười, cắn một miếng thật to, cười loan loan hai mắt.
Thật ngọt!
Cô cười híp mắt thưởng thức hương vị quả táo trong miệng, vừa muốn nuốt xuống liền cảm thấy trên đầu xuất hiện một bóng râm! Cô ngẩng đầu lên nhìn, khi còn đang thất thần đã bị anh chặn kín miệng, khẽ mở hàm răng của cô, nhanh chóng đoạt lấy miếng táo vừa mới vào miệng cô.
Hạ Thược hơi hé miệng, tay vẫn cầm quả táo vừa căn dở, mãi lâu sau chưa phản ứng lại. Đến khi tỉnh táo lại, hai má cô nóng hồng.
Cô khó tin nhìn Từ Thiên Dận, đứa trẻ này bị làm sao vậy?
Từ Thiên Dận liếc nhìn cô một cái, bên môi lộ ra nụ cười bừa bãi hiếm thấy, trong mắt mang theo chút trừng phạt nhỏ.
Một khúc nhạc đệm trước khi ăn cơm này, khiến Hạ Thược ăn cơm trưa không hề ngon được, lúc ăn cơm đều cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm môi cô, làm cô phải đề phòng suốt, cho tới khi quay về bệnh viện hai má vẫn hồng hồng.
Nhưng vừa mới đi tới hành lang phòng bệnh, liền thấy Hồ Gia Di đi ra từ phòng của Miêu Nghiên, thấy cô và Từ Thiên Dận đi tới liền kích động vẫy tay.
Hạ Thược vừa thấy, liền biết là Miêu Nghiên đã tỉnh!
Cô vội vàng chạy tới, cùng vào phòng bệnh Hồ Gia Di.
Trong phòng bệnh, tất cả mọi người vây quanh giường bệnh, Hạ Thược đi tới nơi, thân thể Miêu Nghiên bị mọi người che mất, nhưng vẫn có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô.
“… Con cũng không biết là làm sao nữa, Tiểu Thược bảo con rằng, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được rời khỏi người bạn ấy. Nhưng mà, lúc ấy … Có rất nhiều người, con bị người ta đẩy ra ngoài. Sau đó, sau đó… Con cảm thấy có thứ gì đó đụng vào mình, con quay đầu lại nhìn… Nhưng, đúng lúc ấy đầu con trở nên choáng váng, con không thấy rõ, chỉ nhìn thấy một bàn tay, hình như mang theo đồng hồ … Chuyện sau đó, con cũng không biết nữa …”
Miêu Nghiên kể lại khiến vợ chồng Hồ Quảng Tiến liếc mắt nhìn nhau, Hồ Quảng Tiến nói: “Giống như những gì Hạ tổng đã phán đoán! Miêu tiểu thư quả nhiên là vô ý thức nhảy xuống từ ban công ! Nói như vậy, thật sự là Vương tổng làm?”
“Tiểu Nghiên.” Hạ Thược đi qua tới, Hồ Quảng Tiến vội trách ra để Hạ Thược đi vào.
Miêu Nghiên nằm ở trên giường, vẫn còn truyền nước, sắc mặt tái nhợt, Hạ Thược nhẹ nhàng chạm vào trán cô ấy, vừa mới giảm sốt. Cô thấy Hạ Thược đi vào liền vui mừng, muốn vẫy tay lại không có chút sức, ánh mắt lại nhìn về phía cổ tay mình, nói: “Vòng tay này là của cậu đúng không? Mình thấy cậu đeo.”
Hạ Thược cười cười, “Đó là pháp khí, cậu cứ đeo đi, bảo vệ cậu bình an. Chờ khi xuất viện hãy đưa mình.”
“Gia Di nói là cậu đã cứu mình, cám ơn cậu…” Giọng cô ấy suy yếu, trên mặt lại vẫn tươi cười.
Hạ Thược nhìn vỗ vỗ, “Đừng nói gì nữa, nếu không vì mình, cậu cũng không gặp phải kiếp này.”
Miêu Nghiên suy yếu lắc lắc đầu, “Nếu không có cậu, mình bây giờ còn sợ hãi những thứ kia, gần đây mình đã không còn quá sợ chúng nữa, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng an tâm như thế … Mình hẳn là nên cảm ơn cậu.”
Cô ấy còn muốn nói tiếp, Hạ Thược đành chặn lời, “Được rồi, đừng nói nữa, nói chuyện hao nguyên khí, nghỉ ngơi nhiều đi. Chờ cậu khỏe, về ký túc xá chúng ra lại tán gẫu.”
Hạ Thược cười, trong lòng có điểm cảm động, không phải ai gặp phải loại chuyện thiếu chút nữa thì mất mạng như này còn có thể nói được như vậy. Đều nói người bẩm sinh có mắt âm dương, tâm địa thuần khiết thiện lương, quả nhiên là như thế.
Hạ Thược vừa nói như vậy, những người khác cũng không vây quanh Miêu Nghiên nữa, Hồ Quảng Tiến dẫn cả đám người ra khỏi phòng bệnh, để cho Miêu Nghiên nghỉ ngơi.
Miêu Thành Hồng nhìn dáng vẻ ốm yếu của con gái mà đau lòng không thôi, ông muốn biết rõ là ai hại con gái của mình, vì thế liền cố nén đau lòng hỏi: “Ba hỏi con một câu, con thực sự không phát hiện ra người kia trông thế nào sao? Con bảo hắn đeo đồng hồ, con có nhớ kiểu dáng đồng hồ thế nào không?”
Mặc dù biết người ta đeo đồng hồ cũng không thiếu, cùng lắm là khác nhau nhãn hiệu, vào lúc ấy phỏng chừng cũng không thấy rõ ràng. Cho dù thấy rõ ràng, cũng không nhất định có ích lợi gì. Nhưng Miêu Thành Hồng vẫn ôm một chút hi vọng hỏi thêm.
Không ngờ, Miêu Nghiên suy nghĩ lại, nhíu mày, “Con không nhìn rõ người kia, con chỉ thấy chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ kia… Con cũng không biết phải nói sao nữa, chính là cảm giác rất có vẻ người lớn, không giống như là những nhãn hiệu đắt tiền. Giống như… có cảm giác rất cổ.”
Cô vừa nói như vậy, Hồ Quảng Tiến đi tới cửa phòng liền dừng chân quay lại, sắc mặt biến đổi.
Miêu Thành Hồng sắc mặt cũng thay đổi, giận dữ đứng bật dậy, “Được lắm! Thì ra thật sự là hắn!”
Hạ Thược nhíu mày, đây gọi là gì? Ông trời có mắt? Quả thật là nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm
Miêu Thành Hồng tức giận đến run người, Miêu Nghiên nằm ở trên giường, có điểm chút sợ hãi nhìn cha mình, Hạ Thược đi tới trấn an cô một chút, nâng mắt nhìn Miêu Thành Hồng nói: “Tổng giám đốc Miêu, tôi có chuyện muốn nói với ông một chút, đến bên ngoài nói đi.”
Miêu Thành Hồng tức giận chưa đi, nhưng vẫn gật gật đầu.
Đến bên ngoài, Hạ Thược mời riêng Miêu Thành Hồng tới quán cà phê đối diện, lúc này không có ai đi theo, chỉ có Từ Thiên Dận đi theo.
Miêu Thành Hồng tâm trạng phức tạp đối mặt Hạ Thược, theo lý thuyết, cô đã cứu con gái mình, ông hẳn là nên cảm ơn cô. Nhưng là không có cô, con gái ông cũng sẽ không gặp phải chuyện này. Ngay cả ông cũng nhìn ra được, Hạ Thược tâm tính làm người vô cùng tốt, con gái coi cô là bạn bè thực sự, nhưng thân là người cha, tâm trạng lại vô cùng phức tạp.
Cho nên, Miêu Thành Hồng đối với Hạ Thược thái độ không lạnh không nóng, nói: “Hạ tổng, nếu chuyện này là Vương Đạo Lâm làm, tôi đương nhiên sẽ đòi lại công bằng cho con gái mình! Tôi biết chuyện này sẽ làm Hoa Hạ được lợi, nhưng tôi làm vậy không phải vì Hạ tổng, chính là vì con gái tôi. Về phần tập đoàn của Hạ tổng được lợi từ đó, cũng coi như tôi cám ơn Hạ tổng cứu Tiểu Nghiên một mạng đi. Tôi chỉ có thể nói đến như vậy, nếu cô muốn nói chuyện về Vương Đạo Lâm với tôi, thì không cần thiết.”
Hiển nhiên, ông ta cho rằng Hạ Thược muốn rèn sắt khi còn nóng, thừa dịp khi mình đang nổi nóng, đổ dầu vào lửa, ở trước mặt mình nói về Vương Đạo Lâm không phải, từ đó được nhiều lợi hơn.
Hạ Thược chỉ cười trừ nói, “Tổng giám đốc Miêu, ân oán giữa tập đoàn Hoa Hạ và tập đoàn Thịnh Hưng, cho dù không có tổng giám đốc Miêu, Hoa Hạ chúng tôi vẫn có thể lật đổ đối thủ. Có ngài Miêu, quả thật đối Hoa Hạ có lợi, nhưng cũng chỉ là có lợi mà thôi, cũng không mang tính quyết định. Quyền quyết định, nằm trong tay Hoa Hạ chúng tôi.”
Cô tản mạn nhàn nhã nói xong, tươi cười lạnh nhạt kiên định, hoàn toàn không vì đối diện với một ông tổng của công ty nổi tiếng trong nước mà cảm thấy képm một bậc. Hoa Hạ là đứa nhỏ vừa tập đi, nó sẽ thành tài, hơn nữa nó đang nhanh chóng trưởng thành, cô có lòng tin về điều này.
Phân khí độ này khiến Miêu Thành Hồng ngẩn người, Hạ Thược mỉm cười liếc ông một cái, nói tiếp: “Tôi mời ngài Miêu tới đây nói chuyện riêng, là vì chuyện mắt âm dương của Tiểu Nghiên.”
Cô vừa dứt lời, Miêu Thành Hồng sửng sốt, “Cô … Cô biết chuyện mắt âm dương của Tiểu Nghiên?”
Ông hiểu con gái mình rất rõ. Con bé từ nhỏ đã tự ti, trước kia từng kết bạn với vài người, sau khi biết chuyện này, hoặc là sợ hoặc là cảm thấy con bé là người kỳ quái mà dần dần xa lánh nó. Từ đó về sau con bé càng thêm tự ti, rất ít kết giao với người khác, cũng quyết định không nói cho người khác biết chuyện về mắt âm dương của mình.
Con gái không nói, vậy, sao cô gái trước mặt lại biết chuyện này?
Chính cô nhìn ra được?
“Tôi thấy cậu ấy có mắt âm dương, sau khi hỏi cậu ấy, cậu ấy cũng đã thừa nhận.” Hạ Thược gật đầu cười nhẹ, “Tổng giám đốc Miêu, thực không dám giấu diếm, tôi có thể phong mắt âm dương của Tiểu Nghiên. Tôi nghĩ bản thân cậu ấy sẽ đồng ý, nhưng tôi vẫn phải nhận được sự đồng ý của ngài mới được.”
Cô vừa nói xong, Từ Thiên Dận đầu tiên nhìn Hạ Thược một cái, mày kiếm nhíu lại, nắm chặt tay cô. Thực rõ ràng là không đồng ý cô làm chuyện này, Hạ Thược liếc anh một cái, cười vỗ vỗ tay anh, tươi cười điềm tĩnh, ánh mắt kiên định, rõ ràng là đã hạ quyết tâm làm.
Từ Thiên Dận híp mắt, ánh mắt không chút giãn ra.
Miêu Thành Hồng mất hơn nửa ngày mới phản ứng lại được, “Cái gì, cái gì?”
Cô có bản lĩnh phong mắt âm dương của Tiểu Nghiên?
Điều này sao có thể?
Miêu Thành Hồng khoát tay chặn lại, nở nụ cười, “Hạ tổng, cô có lòng tôi cũng xin cảm ơn. Có điều, mười mấy năm nay tôi đã mời không ít đại sư, tốn không ít tiền, nhưng lại không một ai thành công. Những người đó tuổi tác và kinh nghiệm đều hơn cô, bọn họ còn không có cách nào, cô cũng không cần thử. Tôi biết cô là phong thuỷ sư, nhưng tuổi của cô …”
Miêu Thành Hồng xua tay lắc đầu, tuy là cười, nhưng nụ cười kia lại không chân thật, mà giống như cười lạnh.
Ông vì muốn phong mắt âm dương này của con gái mà đã mời không ít người, những người này ai không phải là công phu sư tử ngoạm? Vừa mở miệng là muốn khoản tiền lớn? Ông cũng chưa từng keo kiệt, nhưng không có một ai thành công! Điều này khiến ông nổi giận thực sự? Cô gái trước mặt này, nghe nói cô xem phong thủy cho người ta thu phí xa xỉ, tập đoàn Hoa Hạ đứng lên nhanh như vậy, cô hẳn là dùng tiền này để mà đầu tư vào đó? Trước mắt, tập đoàn Hoa Hạ cùng tập đoàn Thịnh Hưng muốn tranh nhau trên thương trường, với tài sản của Hoa Hạ, muốn đối phó với Thịnh Hưng có tài sản gấp ba lần mình, thiếu tiền là nhất định ! Đem chủ ý này đặt trên người ông, nghĩ cũng quá dễ rồi!
Nếu nói vừa rồi Miêu Thành Hồng đối Hạ Thược tâm tình là có chút phức tạp, vậy thì hiện tại ấn tượng trở thành không tốt lắm. Người này sao có thể coi là bạn của con được? Đánh cờ hiệu bạn bè tốt là giả, lừa tiền mới là thật !
Hạ Thược hơi hơi nhíu mày, không vội cũng không giận, chính là không nhanh không chậm nói: “Tổng giám đốc Miêu, tôi nói thật cho ông biết, phong mắt âm dương cũng không phải việc dễ dàng. Lúc trước, tôi không nói cho Tiểu Nghiên biết tôi có khả năng này, là vì người có mắt âm dương phần lớn mệnh lý rất mỏng, cả đời nhấp nhô bình thường. Một khi ra tay phong lại, cho dù là bát tự có toàn âm hay không, đều gần như sẽ chạm tới nghịch thiên sửa mệnh. Nghịch thiên mà đi, điều này là tối kỵ trong nghề này, thực sự có thể bị báo ứng trên người chúng tôi. Cho nên, dù ông có tìm được người có đủ tu vi giúp Tiểu Nghiên phong mắt âm dương, tôi có thể khẳng định nói rằng, ông không cần phải đưa bát tự ra, chỉ cần nghe tới chuyện này, đối phương mà không có giao tình đổi mệnh với ông, nhất định sẽ không nhận. Tôi cũng là vì việc tối qua, Tiểu Nghiên thiếu chút nữa vì tôi mà mất mạng, tôi mới quyết định trả lại cho cô một mạng! Đây không phải là chuyện ông cho tôi thù lao bao nhiêu, tôi sẽ đồng ý làm việc giúp ông. Tôi không chạm vào việc này, lấy danh tiếng của tôi trong giới thượng lưu, tôi cũng sẽ không thiếu tiền. Cần gì phải phiêu lưu làm chuyện mạo hiểm này? Huống chi, nếu như liên quan tới Tiểu Nghiên, tôi căn bản không hề cần thù lao của ông.”
Hạ Thược nói một hơi hết lời, ngữ điệu không nhanh không chậm, Miêu Thành Hồng càng nghe sắc mặt càng biến đổi.
Lời của cô nghe rất có đạo lý. Quả thật, cô xem phong thủy cho người khác, giống nhau không thiếu tiền, cần gì phải làm chuyện này?
Hơn nữa, cô căn bản là không tính lấy tiền?
Vậy, đó chính là nói… Cô thật sự là chỉ vì bạn bè mà làm?
Miêu Thành Hồng nhìn Hạ Thược, lần này ánh mắt không chỉ mang theo tìm tòi, còn mang theo một chút hi vọng dần lớn. Nếu quả thật giống như cô nói, như vậy… Cô thật sự có biện pháp?
Nếu như không làm được, Miêu Thành Hồng thật sự nghĩ không ra Hạ Thược muốn làm cái gì . Nếu cô không có yêu cầu gì, vậy cô cũng không tất yếu lừa ông.
“Hạ tổng, cô… Không! Ngài thật sự có cách phong mắt âm dương của con gái tôi?” Miêu Thành Hồng khiếp sợ mà lại trịnh trọng nhìn Hạ Thược, xưng hô cũng đều thay đổi. Có thể thấy được, ông ta rất nghiêm túc.
Hạ Thược thản nhiên nhìn, Từ Thiên Dận nắm lấy tay cô không buông, Hạ Thược nhìn ông một cái, cười cười, hỏi: “Tôi là có cách, nhưng trước đó, tôi muốn biết bát tự của Tiểu Nghiên.”
“Bát tự? Có thể!” Miêu Thành Hồng lập tức vẫy tay một cái, gọi người phục vụ trong quán tới, muốn giấy bút, sau đó liền viết ra bát tự của Miêu Nghiên.
Hạ Thược vừa đưa tay nhận, Từ Thiên Dận lại ra trước cô một bước nhận lấy tờ giấy.
Bát tự, chính là ngày tháng năm sinh của một người, dùng Thiên Can, Chi thể hiện, hợp lại với nhau thành tổng cộng tám chữ. Cũng thường gọi là “Ngày sinh tháng đẻ” .
Tám chữ này, kết hợp tứ trụ, tức năm trụ, nguyệt trụ, ngày trụ, giờ trụ. Mỗi một trụ dùng một Thiên Can cùng một Chi tạo thành, đều thể hiện mệnh lý tiên thiên khác nhau. Tỷ như, năm can chi đại biểu tổ cơ, nguyệt can chi đại biểu cha mẹ, ngày đại biểu bản thân, ngày chi đại biểu vợ chồng, thời đại biểu con nối dòng. Tướng tay, mệnh cung, thai nguyên, đại vận, tiểu vận, năm tháng, phối hợp với năm thái tuế, thời tiết và thời vụ cùng ngũ hành sinh ra khắc chế, suy diễn mệnh lý. Quá trình phiền phức, cũng là thứ tiết lộ thiên cơ nhiều nhất trong huyền học.
Chính vì vậy mà số phận của mệnh lý sư nhấp nhô hơn phong thủy sư rất nhiều, cũng chính là vì suy diễn mệnh lý, sửa là mệnh, mà phong thuỷ sư sửa vận. Người trước so với người sau dễ chọc nghiệp chướng hơn.
Bát tự, có một loại mà ngay cả mệnh lý sư cũng không muốn chạm vào, đó chính là bát tự toàn dương, hoặc là bát tự toàn âm. Chỉ những người có ngày tháng năm sinh theo Thiên Can Chi, thuộc tính toàn dương hoặc là toàn âm. Loại người này cũng không phải là mệnh lý không tốt, chính là quá cực đoan, trong quá trình suy diễn rất dễ cải biến mệnh lý tiên thiên của người này, bất tri bất giác đã sửa mệnh của họ, chọc vào nghiệp chướng.
Người có mắt âm dương, số mệnh có thể nhấp nhô hoặc là thực bình thường, phong mắt âm dương, dù thế nào cũng đã chạm vào cải mệnh. Bởi vì tình huống như vậy nên Miêu Nghiên mới rất gầy, chính vì mắt âm dương khiến nguyên khí của cô ấy bị suy yếu, nếu phong mắt lại, nguyên khí sẽ chậm rãi khôi phục, sau này sẽ giống như những người bình thường, thân thể cũng sẽ dần tốt hơn, mà số mệnh này cũng sẽ có thay đổi rất lớn khi được phong mắt âm dương lại.
Mà làm vậy vốn đã chạm vào kiêng kị sửa mệnh, nếu như bát tự của cô ấy là toàn âm, vậy thì Hạ Thược phạm vào kiêng kị càng thêm nặng. Cô phải làm chuyện này, tối thiểu trong lòng phải hiểu lấy, ít nhất sẽ phạm vào bao nhiêu kiêng kị, cô phải có sự chuẩn bị.
Vừa nhận lấy tờ giấy ghi bát tự của Miêu Nghiên, Từ Thiên Dận liền mím môi nhìn nhìn, sau một lát, anh mới hơi hơi thở nhẹ một hơi.
Mà Hạ Thược cũng  cười cười, thở phào nhẹ nhõm.
Thật may, bát tự của Miêu Nghiên không phải bát tự toàn âm. Bát tự của cô ấy, năm, tháng, là thuần âm, mà ngày lại thuần dương. Trong bát tự, có lấy năm trụ hoặc nguyệt trụ làm chính, nhưng phần lớn vẫn là lấy ngày trụ làm chính. Mà Miêu Nghiên có ngày trụ không phải là âm, điều này làm cho Hạ Thược nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng cười.
Đây không chỉ coi như là phúc của Miêu Nghiên phúc, cũng coi như phúc của mình.
Ít nhất cô biết, kiêng kị cô phạm phải sẽ ít hơn một chút.
Nhìn vẻ Hạ Thược thở phào, Miêu Thành Hồng cũng nhẹ nhàng thở ra. Tuy rằng ông không biết vì sao Hạ Thược lại thở phào như thế, nhưng ông biết nhất định là tin tốt.
“Hạ tổng, bát tự của con gái tôi, số mệnh con bé…”
“Tôi không suy diễn số mệnh cho người khác, thật có lỗi.” Không đợi Miêu Thành Hồng nói xong, Hạ Thược liền cười nói, “Có điều tin tốt là, việc phong mắt âm dương của Tiểu Nghiên cũng bớt khó khăn hơn một chút.”
Hạ Thược đưa trả lại mảnh giấy cho Miêu Thành Hồng, ông ta nghe cô nói vậy liền vui mừng.
“Hạ tổng, cô nói xem, phải phong như thế nào? Ta đều nghe lời cô!” Miêu Thành Hồng vội vã nói. Lúc này, ngay cả chính ông ta cũng không phát hiện, từ ban đầu là không tín nhiệm, lúc này lại trở nên cấp bách .
“Muốn phong mắt âm dương, cần chuẩn bị vài thứ. Những thứ này, người khác có lẽ khó mà có được, nhưng may mắn là, tổng giám Miêu tổng vừa vặn có liên quan tới những thứ này.” Hạ Thược cười nói.
“Là cái gì?” Miêu Thành Hồng vội vàng nghiêng tới trước hỏi, gấp đến nỗi sắp đứng cả lên .
“Vật phẩm trang sức bằng lam nhung tinh.” Hạ Thược cũng không thừa nước đục thả câu , trực tiếp dặn, “Tốt nhất làm thành vật phẩm trang sức ứng với cầm tinh của Tiểu Nghiên, phải là lam nhung tinh. Bên ngoài còn phải được khảm băng nhân!”
Lam nhung tinh là một loại ngọc thạch màu xanh lam, bởi vì màu sắc giống với tơ ngỗng màu lam, bởi vậy được gọi là lam nhung tinh. Loại này ngọc thạch này có tác dụng tránh các tia bức xạ hồng ngoại, rất có lợi với những người mắc bệnh xuất huyết não. Chủ yếu là, loại tinh thạch này có thể ổn định năng lượng không gian, những người thường tỉnh ngủ ban đêm hoặc gặp ác mộng, đeo vào rất có lợi. Trong phong thuỷ, có hiệu quả trừ tà.
Tử băng ngân là một loại hợp kim màu trắng, thứ này không hề dễ làm được. Bởi vì nó sinh ra từ nhiều loại khoáng vật tan chảy trong nhiều độ nóng khác nhau, đồng thời hòa tan mà thành. Khoáng vật này gồm có thủy tinh tím, ngọc thạch lục, mã não, thủy tinh vàng, thủy tinh trắng, ngọc thạch bồ đào, ngọc thạch huyết não, kỹ thuật chế tác xuất hiện từ đầu thời nha Thanh đến nay đã thất truyền. Hiện tại các nước Châu Âu đang tìm cách chế tác, nhưng không phải mỗi lần đều thành công, vấn đề là xác suất, cho nên không dễ dàng có được.
Nhưng đây là đối với người khác, Miêu Thành Hồng vốn chính là người trong ngành này, ông ta hẳn là có đủ tài nguyên phương diện này!
Quả nhiên, Miêu Thành Hồng vừa nghe tới hai thứ này liền gật đầu, “Không thành vấn đề! Lam nhung tinh dễ tìm, tử băng ngân, tôi có người bạn bên Châu Âu sẽ nhờ anh ta, muốn có được không thành vấn đề! Như vậy, là được sao?”
Nếu như chỉ cần vậy, sau bao nhiêu năm, việc phong ấn mắt âm dương của con gái quả là dễ dàng? Chỉ là vì mình không biết cách mà thôi?
Hạ Thược tự nhiên là cười lắc đầu, “Chưa được, trừ những thứ đó ra, tổng giám đốc miêu Miêu tổng còn phải chuẩn bị thạch ảnh tử, thạch mật sáp, hoa hồng kim, muối pháp thể, xích kỳ lân. Ba loại đầu dễ tìm, những thứ sao, tổng giám đốc Miêu phải mất chút công sức rồi.”
Miêu Thành Hồng nghe vậy sửng sốt, khó hiểu hỏi, “Ba thứ đầu tôi biết, lấy được không thành vấn đề! Nhưng hai loại sau … Tôi, tôi chưa từng nghe qua …”
“Muối pháp thể là một thứ đặc biệt của Mật Tông Phật giáo, chủ yếu là một số cao tăng tu hành dùng để tẩy thân thể. Đây là bí mật của Mật Tông Phật giáo, nhưng cũng không phải là không tìm được. Miêu tổng có thể đi một chuyến Tashilhunpo, hoặc là đông mật một ít thần xã. Tôi bình thường còn phải đi học thật sự là không thể đi xa được, việc này cũng chỉ có thể dựa vào cơ duyên của tổng giám đốc Miêu.” Hạ Thược nói.
Miêu Thành Hồng vội vàng gật đầu, ghi chép lại thật kỹ, ngẩng đầu lại hỏi: “Vậy xích kỳ lân là cái gì?”
“Đó là một loại thần thú thủ lĩnh được ghi chép trong Sơn Hải kinh, theo truyền thuyết nó xuất hiện tại Nhật Bản.” Hạ Thược nâng chén trà lên khẽ cười một tiếng.
“…” Cái gì?
Sơn Hải kinh?
Thần thú?
Truyền thuyết?
“Hạ tổng, cô không phải là đang nói đùa chứ? Thứ này tôi biết tìm đâu ra? Tôi có lên trời xuống đất cũng khó mà tìm được!” Miêu Thành Hồng nóng nảy, ông cảm thấy Hạ Thược như đang đùa mình vậy.
Hạ Thược khẽ cười hai tiếng, quả thật là có một chút trêu ghẹo. Từ Thiên Dận ngồi bên cạnh nhìn cô, ánh mắt lại có điểm phức tạp, cũng nói không nên lời là bất đắc dĩ hay là trách cứ nữa.
Cho dù bát tự không phải là toàn âm, phong mắt âm dương cũng là việc liên quan tới sửa mệnh. Cô còn có tâm trạng mà nói đùa nữa!
“Tổng giám đốc Miêu đừng nóng vội, xích kỳ lân quả thật tồn tại, khoa học hiện đại đã xách định xích kỳ lân chính là rắn cá dưới biển sâu, vảy của nó cũng không dễ lấy được, nghe nói hàng năm thường có vòi rồng dưới biển mới cuốn nó lên trên mặt nước, dạt vào bờ. Vảy của nó có thể dùng làm bùa hộ mệnh. Tôi đoán, chỉ cần có người ra tiền, chợ đen nhất định sẽ có.” Hạ Thược cuối cùng là cung giúp Miêu Thành Hồng giải thích nghi hoặc.
Cô biết, mấy thứ này không dẽ mà tìm được, nhưng tốt xấu Miêu Thành Hồng còn có tài sản hùng hậu như vậy, không phải sao? Ông ta có tài sản, có nhân mạch, cái này cũng dễ dàng hơn so với người bình thường muốn phong ấn mắt âm dương rồi.
Hơn nữa, dù có đủ mấy thứ này cũng chưa được.
Còn lại chính là chuyện của cô, phong thủy cục tam nguyên không hề dễ bố trí.
Mặc dù nói là không lấy tiền, nhưng muốn có đủ những thứ kia, Miêu Thành Hồng tất nhiên phải ra không ít tiền. Nhưng ông cũng không quan tâm, chỉ cần dùng được là được!
Thật may, mấy thứ này chỉ cần có tiền là có thể có.
Nhưng xem ra phải tốn chút thời gian.
Khi Miêu Thành Hồng tìm mấy thứ này, Hạ Thược đương nhiên bận chuyện của mình.
Ngày mai, Emily sẽ đến đây, Hoa Hạ sẽ bắt đầu thu thập Vương Đạo Lâm!
___ Hết Chương 24 ___

Tagged: , , ,

33 thoughts on “[Q2] Phong Thủy Sư – Chương 24

  1. icequeen25 22/07/2016 lúc 17:22 Reply

    Haha sư huynh đáng êu quá đi, anh cũng muốn ——– quả táo :))))))) với cả khúc Nguyên thiếu vơi sư huynh đọ mắt vì quả táo của Hạ tỷ nữa haha chết cười

  2. Hạnh Đậu 10/09/2016 lúc 17:27 Reply

    Sư huynh ghen tị …Đáng yêu quá đi!

  3. tnglinh 29/11/2016 lúc 00:22 Reply

    Sư huynh ngốc manh, chưa quen thôi chứ k chị Thược xong lâu r. Hị hị

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: