Thiên Ma – Chương 113.2

Chương 113.2

Edit: Hà Đoàn

616d13b8tw1e9jjblypg3j20g20czt9j

Lúc này, Đoàn Dật Phong bị nhà vua kéo về tẩm cung của mình. Cung điện xa hoa mà rộng lớn có đầy đủ mọi thứ. Bên cạnh có một hồ nước nóng bốc hơi, tận cùng bên trong mới là phòng ngủ, bên ngoài là phòng nghỉ được trang trí xa hoa.

“Mau qua đây, ngủ cùng ta”. Nhà vua kích động kéo Đoàn Dật Phong đi về phía giường lớn.
Đoàn Dật Phong rút tay mình về, sắc mặt vô cùng khó coi, đứng ở tại chỗ không nói lời nào.
“Nàng đang xấu hổ sao?” Nhà vua khẽ nở nụ cười ấm áp, vươn tay ra muốn nắm lấy cằm của Đoàn Dật Phong.
Đoàn Dật Phong hừ lạnh một tiếng, vung tay lên hất tay nhà vua ra.
Nhà vua không hề giận mà còn cười, sờ sờ mu bàn tay hơi đau, bình tĩnh nhìn Đoàn Dật Phong: “Ta rất thích nữ nhân có cá tính như nàng. Thảo nào vừa nhìn đã cảm thấy nàng không giống người thường, hiện tại xem ra quả nhiên đúng”.
Hèn hạ! Đoàn Dật Phong hừ lạnh trong lòng, nhưng không nói một lời. Chết tiệt, Mộc linh châu rốt cuộc ở đâu? Vì sao tiến vào nơi này lại không còn cảm nhận được nữa?
“Được rồi, chúng ta mau nghỉ ngơi, lát nữa mà đến giờ thì hỏng bét”. Nhà vua cười híp mắt đi tới, vươn tay muốn ôm Đoàn Dật Phong.
Đương nhiên, nụ cười của nhà vua lúc này ở trong mắt Đoàn Dật Phong thoạt nhìn là đồ háo sắc, thô tục vô cùng.
Đoàn Dật Phong lắc người một cái, trốn sang phía bên kia cái bàn.
“Nhanh lên một chút, mỹ nhân, còn lằng nhằng sẽ không có thời gian“. Nhà vua có chút bối rối, chạy vòng qua bên kia bàn bắt lấy tay Đoàn Dật Phong. Đoàn Dật Phong thuận tay lấy thứ gì đó nằm trên bàn ném về phía nhà vua. Thần thức cũng không ngừng quét khắp nơi, vừa rồi bỗng nhiên cảm nhận được một chút linh khí.
“Thì ra nàng thích chơi như vậy”. Nhà vua bắt lấy thứ mà Đoàn Dật Phong ném tới, cười quỷ dị, sau đó lắc đầu nói, “Lần sau ta sẽ chơi cùng nàng, nhưng hôm nay nàng phải đi ngủ cùng với ta trước”.
Dở hơi mới ngủ cùng ngươi, biến thái, lưu manh. Đoàn Dật Phong mắng thầm trong lòng, càng không ngừng chạy vòng quanh bành trán nhà vua.
“A! Nhanh lên một chút, không thể chơi nữa”. Nhà vua càng bối rối, vội vã muốn bắt lấy Đoàn Dật Phong. Thế nhưng, Đoàn Dật Phong đâu dễ để cho hắn bắt được chứ.
Hai người chạy vòng quanh bàn, một trốn, một đuổi.
Cũng không biết qua bao lâu, sắc mặt nhà vua tái mét, thống khổ ôm đầu ngồi xổm người xuống.
Đoàn Dật Phong ngạc nhiên, đứng lại nhìn nhà vua đang thống khổ kia, không rõ làm sao vậy. Thế nhưng sau một khắc, Đoàn Dật Phong trừng lớn ánh mắt nhìn. Linh khí, linh khí đang không ngừng tuôn ra từ thân thể của nhà vua. Là hơi thở của Mộc linh châu! Chính là tầng mỏng gì đó bao quanh thân thể nhà vua ban đầu!
Mà chuyện kỳ lạ hơn nữa còn ở phía sau! Khuôn mặt vốn thành thục của nhà vua dần thu nhỏ lại, vóc người cũng chậm chậm nhỏ đi. Từ một nam nhân hai bảy hai tám tuổi biến thành một đứa nhỏ chỉ khoảng bảy tám tuổi! Khuôn mặt trẻ con, chân tay cũng nhỏ, quần áo rộng thùng thình khiến người nó càng nhỏ. Linh khí bàng bạc kia lại có nguồn gốc từ cơ thể của nó! Đoàn Dật Phong kinh hãi, có nghĩa là Mộc linh châu ở trong cơ thể đứa bé này! Tầng linh lực mỏng kia chính là Mộc linh châu sao?.
“Đều là tại ngươi! Thời gian bị ngươi làm lỡ rồi!” Nhà vua tức giận rống lên với Đoàn Dật Phong, sau đó thẹn quá hóa giận cầm lấy kiếm bên cạnh hung ác chém tới, “Ngươi đã thấy được bộ dáng của ta bây giờ, vậy ngươi liền đi chết đi”.
“Chờ một chút!” Đoàn Dật Phong giơ tay lên ngăn lại động tác của nhà vua. Đoàn Dật Phong trong lòng có chút buồn cười, đứa nhỏ trước mặt có vẻ như xấu hổ khi bị người ta nhìn thấy dáng vẻ thực sự của mình, cho nên mới thẹn quá hóa giận muốn giết người diệt khẩu.
“Làm gì?” Nhà vua trừng lớn mắt nhìn Đoàn Dật Phong, trong giọng nói lại mang theo tiếng nức nở.
“Kỳ thực, dáng vẻ này của ngài rất dễ nhìn”. Đoàn Dật Phong nhìn đứa nhỏ không được tự nhiên trước mặt, bỗng nhiên như thấy được dáng vẻ trước đây của mình. Không được tự nhiên như thế, yếu đuối như thế. Dù thế nào cũng không chịu thừa nhận, không chịu thua.
“Hả?” Nhà vua dừng tay, trừng mắt nhìn Đoàn Dật Phong, “Ngươi không gạt ta?”
“Ừ, không có, ta xin thề ta tuyệt đối không có lừa ngài”. Đoàn Dật Phong giơ hai tay lên, thái độ chân thành nói.
Nhà vua nhìn chằm chằm vào mắt Đoàn Dật Phong, muốn từ bên trong nhìn thấy dối trá, thế nhưng ánh mắt Đoàn Dật Phong vô cùng trong suốt, không có bất kỳ sự giả tạo.
“Vì sao cảm thấy dáng vẻ này của ta dễ nhìn?” Nhà vua nghi ngờ buông kiếm không hiểu hỏi. Ánh mắt vẫn có chút hoài nghi nhìn Đoàn Dật Phong.
“Đây mới là dáng vẻ thực sự của ngài đúng không?”. Đoàn Dật Phong lộ ra nụ cười hiếm thấy, “Người dùng dáng vẻ thực sự để đối mặt với mọi người, mới là hấp dẫn nhất, không phải sao? Cho mình dũng khí và lòng tin”.
Nhà vua sửng sốt, ngơ ngẩn nhìn Đoàn Dật Phong một lát không nói gì.
Đoàn Dật Phong mỉm cười nhìn hắn cũng không nói gì thêm.
Bỗng nhiên, nhà vua khẽ cười, đi tới, kéo lấy tay Đoàn Dật Phong: “Ta hình như thật sự có chút thích nàng rồi. Mau tới đây, ngủ cùng ta đi”.
Đoàn Dật Phong dở khóc dở cười, bị nhà vua kéo tới giường. Nhà vua kéo Đoàn Dật Phong liền nhảy lên giường, cứ như vậy nằm xuống ngủ.
“Bệ hạ?”Đoàn Dật Phong gọi một tiếng thăm dò, thế nhưng nhà vua không trả lời. Sau đó, tiếng hít thở đều đều vang lên. Đứa bé này không nhìn sự tồn tại của Đoàn Dật Phong mà đi ngủ!
Đoàn Dật Phong nhìn khuôn mặt điềm tĩnh ngủ say của nhà vua, trong lòng thoáng chút thương tiếc. Đứa bé này, hẳn là cô độc mà tịch mịch, hơn nữa lại thông minh. Làm ra bộ dáng của người lớn, để che giấu bất an trong lòng. Bài xích nam nhân, cũng là bởi vì trong lòng tự ti. Buồn cười nhất chính là, nó không ngừng lùng bắt thiếu nữ vào hậu cung chỉ để dẫn tới ngủ như thế này, chứng minh nó không phải là đứa nhỏ, mà là nam nhân? Hành vi ấu trĩ mà buồn cười, lại làm cho người ta phải yêu thương.
Đứa nhỏ đáng giận lại đáng thương. Đoàn Dật Phong nhẹ nhàng thở dài, vươn tay nhẹ vén mái tóc trên trán nó.
Màn đêm buông xuống, Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn đều có chút đứng ngồi không yên. Đoàn Dật Phong không hề có chút tin tức gì cả.
“Đoàn sư huynh sẽ không bị bạo cúc hoa chứ?” Diệp Vân dùng thần thức hỏi Lạc Tâm Hồn một câu như vậy.
Lạc Tâm Hồn đổ mồ hôi lạnh trong lòng, sau đó đáng khinh nói: “Không phải chứ, muốn bạo, cũng là Đoàn Dật Phong bạo cúc hoa của tên vua kia. !”
“Nhưng mà, dù là bạo nhau, hiện tại cũng phải có chút tin tức chứ”.Diệp Vân nhíu mày có chút bất an nói.
“Lại kiên trì đợi một lúc nữa. Đoàn Dật Phong có suy tính đúng mực. Tên vua kia cũng không phải đối thủ của hắn“. Lạc Tâm Hồn chắc chắn nói.
“Ừm”. Diệp Vân gật đầu nằm lỳ ở trên giường, “Chúng ta cứ ngủ trước đi. Ta mệt rồi”.
“Được”.Lạc Tâm Hồn cũng đồng ý.
Hai kẻ suy nghĩ đen tối cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Một đêm này, Đoàn Dật Phong tâm tình phức tạp
Sáng sớm hôm sau, Nhà vua vừa mở mắt lại không thấy bóng dáng Đoàn Dật Phong, kêu to lên: “Người đâu? Người đâu?”
 “Ta ở chỗ này, bệ hạ”. Đoàn Dật Phong đi tới, mỉm cười nhìn nhà vua, “Ngài đã tỉnh”.
Khi thấy Đoàn Dật Phong, nhà vua thở phào một ơi rõ ràng: “Ta còn tưởng rằng nàng chạy”.
“Ta ở đây”. Đoàn Dật Phong mỉm cười: “Bệ hạ, sáng sớm muốn ăn chút gì không?”
“Nàng tên là gì?” Nhà vua đứng dậy nhìn Đoàn Dật Phong chăm chú hỏi.
“Đoàn Dật Phong”. Đoàn Dật Phong nói ra tên thật của mình.
“Rất êm tai, sau này ta gọi nàng là Phong”. Nhà vua đứng dậy đi tới bên cạnh bàn nhìn thấy trên bàn bày rất nhiều thức ăn có chút ngạc nhiên, “Đều là nàng chuẩn bị sao?”
“Đúng, ta nghe nữ quan nói bệ hạ luôn ăn sáng một mình, mà lại đơn giản. Bữa sáng nên ăn phong phú một chút”. Đoàn Dật Phong nhìn đứa nhỏ trước mặt, thật tình thân thiết nói.
“Phong, cám ơn nàng”. Nhà vua ngồi xuống, vui vẻ nhìn Đoàn Dật Phong nói, “Nàng là nữ nhân tốt nhất mà ta biết”.
Đoàn Dật Phong cười khổ trong lòng. Nữ nhân tốt nhất? Mồ hôi tuôn như mưa.
“Nhiều năm qua, nàng là người đâu tiên nhìn thấy hình dáng thật của ta”. Nhà vua vừa ăn vừa nói .
“Nhiều năm qua?” Đoàn Dật Phong ngơ ngẩn, chợt nhớ tới cái gì, “Ngài sống một mình bao lâu rồi?”
“Không nhớ rõ mấy nghìn năm “. Nhà vua tùy ý nói, “Bề ngoài, và tuổi của ta bị cố định tại thời kỳ này, có nhiều chuyện ta không nhớ rõ”.
Đoàn Dật Phong ngạc nhiên nhìn khuôn mặt trẻ con trước mặt, trong lòng kinh ngạc vạn phần. Ngoại hình bị cố định ở tại tuổi này! Rốt cuộc, nó đã cô độc mấy nghìn năm rồi? Đoàn Dật Phong lập tức nhớ tới con số ‘năm nghìn năm’! Những chuyện quá khứ đều liên quan tới năm nghìn năm trước, lần này thì sao?
“Ta không nhớ rất nhiều chuyện”. Nhà vua khẽ nói, dựa người vào ghế, trên khuôn mặt có chút cô đơn.
“Ngài bắt nhiều nữ hài tử tới nơi này là để các nàng ngủ với ngài như hôm qua sao?” Đoàn Dật Phong nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy”. Nhà vua trả lời đương nhiên, “Có điều, các nàng đều không thể thấy hình dáng thật của ta”.
“Vậy ngài có biết, ngài làm như vậy khiến đất nước trở nên hỗn loạn, dân chúng đều nghĩ ngài là một nhà vua hoang dâm vô độ. Bắt rất nhiều thiếu nữ để làm cho hậu cung thêm phong phú”. Đoàn Dật Phong nhíu mày hỏi.
“Vậy ta lập tức bảo người thả họ ra, ta có nàng rồi, lại không cần những người khác nữa “. Không đợi Đoàn Dật Phong nói gì nhà vua đã đi ra cửa, ra lệnh cho những người bên ngoài.
Đoàn Dật Phong trợn mắt ngây người nhìn nhà vua đã quay lại, chuyện này đúng là hài. Chỉ nói đơn giản vậy liền thả các thiếu nữ ra?
“Được rồi, các nàng ấy sẽ được đưa trở về”. Nhà vua quay về nhìn Đoàn Dật Phong nói.
“Vậy, sau này..” Đoàn Dật Phong có chút nói lắp .
“Giống như nàng nói, ta sẽ dùng hình dáng thật của mình để đối diện với mọi người. Không bao giờ ngụy trang nữa“. Nhà vua cười vui vẻ, đi lên phía trước kéo một tay Đoàn Dật Phong đi về phía cửa.
“Đi, ta dẫn nàng đi xem đất nước của ta”. Dứt lời, một kết giới trong suốt bao quanh hai người, kết giới chậm rãi bay lên trời.
Kết giới xuyên qua tầng cuồng phong bảo vệ kia, chậm rãi bay lên cao, dưới chân hai người là những thảm cây xanh ngát.
“Nhìn xem, đẹp không?” Nhà vua vui vẻ chỉ vào dưới chân hỏi Đoàn Dật Phong.
Đoàn Dật Phong nhìn cảnh vật phía dưới cũng ngẩn ngơ, rừng cây thật lớn, xanh ngắt một màu.
“Đúng, rất đẹp”. Đoàn Dật Phong cười khẽ, gật gật đầu.
“Chúng ta đến bên kia nhìn”. Nhà vua cười, kết giới chậm rãi chuyển động về phía khác.
Lúc này ở trong cung điện, Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn đã thu được tin tức, tất cả các thiếu nữ đều được thả về nhà. Diệp Vân và Lạc Tâm Hồn đang đi trên hành lang trong cung, hai người dùng thần thức nói chuyện.
“Không phải chứ, Đoàn sư huynh có mị lực lớn như vậy, khiến cho nhà vua bỏ qua ba nghìn gáo nước chỉ lấy một gáo?” Diệp Vân giật mình nói với Lạc Tâm Hồn bằng thần thức.
“Bây giờ không phải lúc giật mình, mộc linh châu làm sao bây giờ?” Lạc Tâm Hồn nhíu mày.
“Với mị lực của Đoàn sư huynh. Nhất định có thể lấy được”. Diệp Vân nói chắc chắn.
Hai người ra khỏi cung điện, vừa bước ra khỏi cửa cung, cả hai đều cảm nhận được một luồng linh khí mỏng manh, ngẩng đầu nhìn lên trời lại ngây ngẩn cả người. Giữa không trung có một kết giới trong suốt bao quanh hai người, một là Đoàn Dật Phong mà bọn họ quen biết, còn lại là một đứa bé có khuôn mặt hơi quen mắt.
“Đứa bé kia là ai?” Diệp Vân nhíu mày.
“Nhà vua bản nhỏ”.Lạc Tâm Hồn cũng nhíu mày, “Đây là có chuyện gì?”
“Hơi thở của linh châu ở trên người nó, chẳng lẽ Mộc linh châu được giấu trong cơ thể kia?”Diệp Vân giật mình.
“Hỏi Đoàn Dật Phong sẽ biết”. Lạc Tâm Hồn híp mắt nhìn hai người trong kết giới, sau đó vẻ mặt có chút mất tự nhiên, “Ta muốn đổi quần áo”.
“Đi đổi đi” Diệp Vân bật cười, cũng đi theo sau Lạc Tâm Hồn.
Hai người thay đổi xong quần áo, nhìn thấy hai người chậm rãi bay giữa không trung kia.
“A, tinh thần rất tốt”. Lạc Tâm Hồn nhíu nhíu mày, trong giọng nói có chút vui sướng khi người gặp họa.
“Ngươi là hâm mộ hay là đố kị?” Diệp Vân trêu ghẹo. Lạc Tâm Hồn khẽ cười, mở miệng muốn nói gì đó, bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội, khiến mọi người đứng không vững.
Diệp Vân và Lạc Tâm Hồn kinh ngạc trao đổi cái ánh mắt, động đất? Không đúng! Ánh mắt hai người biến đổi.
Ma tộc!
Trong đầu hai người đều hiện lên suy nghĩ này.
Vừa lúc đó, mặt đất càng chấn động dữ dội hơn, gió lốc điên cuồng thổi, cây cối khắp nơi ngả nghiêng. Bầu trời ầm ầm, chậm rãi bị xé rách.
“Cấm chế bị phá!” Lạc Tâm Hồn thất kinh, bởi vì có thể sử dụng sức mạnh trong cơ thể.
“Tại sao có thể như vậy!” Diệp Vân nhìn về hai người trong kết giới trên trời, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Trong kết giới, nhà vua biến sắc, như trước cắn răng nói: “Đừng sợ, có ta ở đây. Ta sẽ bảo vệ nàng”.Đoàn Dật Phong nhíu mày, trong lòng hiểu sợ rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.
“Lần đầu tiên xuất hiện loại tình huống này sao?”Đoàn Dật Phong trầm giọng hỏi.
“Ừm, ta cũng không biết vì sao. Đây là lần đầu tiên ta thấy xuất hiện ở bên ngoài cung điện”. Trong giọng nói nhà vua mang theo sự bất an.
Đoàn Dật Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời mịt mờ, trên bầu trời tựa như có một bàn tay vô hình, đang từ từ xé mở bầu trời. Mây đen kéo tới, gió rít gào, sắc trời dần dần tối lại. Cấm chế bị phá! Có thể tùy ý sử dụng linh lực .
Đoàn Dật Phong suy đoán trong lòng. Đây là lần đầu tiên nhà vua để lộ hình dáng thực, mà hơi thở của Mộc linh châu toát ra ngoài hẳn là đã chạm phải cơ quan nào đó, vì thế đã phá vỡ cấm chế của đất nước này. Ma tộc, không cần nghĩ cũng biết là ma tộc.
“Mộc linh châu, rốt cuộc hiện thế . Ha ha ha..”.Chân trời bị xé rách, những tiếng cười điên cuồng vang lên.
“Ma tộc!” Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn cùng nhau quát lên.
“Chủ nhân”. Lúc này, đám thần thú đều tới, đi tới bên cạnh hai người cùng ngẩng đầu nhìn bầu trời biến dị.
Đám ma tộc là đợi đến lúc này sao?
Đoàn Dật Phong trầm mặt.
Trong nháy mắt, một sức mạnh sắc bén đáng sợ đánh về phía kết giới của nhà vua và Đoàn Dật Phong.
__ Hết chương 113__
Gợi ý pass chương 114: Tên của Thần Thú chưa xuất hiện trong truyện.

Tagged: , , , ,

12 thoughts on “Thiên Ma – Chương 113.2

  1. Mỹ Nguyễn 22/11/2014 lúc 00:18 Reply

    Thanks nàng

  2. kimono1637 22/11/2014 lúc 09:49 Reply

    cảm ơn ss ak ^_^

  3. xuân nhi cao 22/11/2014 lúc 14:07 Reply

    thanks nàng!!

  4. huyenpham 23/11/2014 lúc 15:27 Reply

    ax dung la mi luc cua phong ca qua lon ma . haha

  5. bảo ngọc 23/11/2014 lúc 23:39 Reply

    thanks nàng

  6. nhocphich 24/11/2014 lúc 07:59 Reply

    thanks, cam on nang nha, cuoi ung cuang vao mang duoc, hen qua

  7. nguoilacodai 24/11/2014 lúc 09:34 Reply

    tks nàng

  8. Hiểu Hi 24/11/2014 lúc 23:04 Reply

    Ôi ôi ôi… hay quá hay quá !!
    Hấp dẫn… Hóng chap mới !!
    Kiểu này ta phải để 2-3 chap đọc 1 lần quá, đang khúc gay cấn…
    Ta hóng … ta hóng ^^
    Thanks nàng❤

  9. nhoxlunkute 28/11/2014 lúc 20:42 Reply

    gửi cho em chuong tiếp nhé gmail em: giolanh0009@gmail.com thanks nhiều

    • Hà Đoàn 28/11/2014 lúc 20:55 Reply

      Từ chương này tự giải pass nhé e.

  10. ngocanhthu123 01/12/2014 lúc 07:58 Reply

    Thanks bạn nhé
    – chạy vòng quanh bành trán nhà vua. -> chạy vòng quanh bàn tránh nhà vua

  11. ShaDowP 07/12/2014 lúc 20:42 Reply

    cô đơn suốt mấy ngàn năm, k thể nào giận dc, hic… cảm động quá, ta càng tò mò, 5 ngàn năm trước có chuyện gì?
    thanks nàng

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: