Thiên Ma – Chương 113.1

Chương 113.1: Nhà vua hoang dâm vô độ

Edit: Hà Đoàn

my-nhan-220

Anh Phong với anh Hồn :))

Hai nam nhân xanh mặt không nói được một lời.
Diệp Vân nhẹ nhàng thở dài, xoay người đi sang bên cạnh. Mà một tiếng thở dài kia lại như một quả tạ nghìn cân đập vào trái tim hai người họ.

“Chờ một chút!” Rốt cuộc, Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong mở miệng gọi Diệp Vân lại.
“Cái gì?” Diệp Vân mỉm cười quay đầu lại, nhíu mày nhìn sắc mặt âm trầm đáng sợ của Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong hỏi.
Hai nam nhân cắn răng, nghẹn ra một câu: “Chỉ ba chúng ta đi, chúng nó phải chờ ở bên ngoài. Càng xa càng tốt, không cho phép qua đây”.
“A… !” Thủy nhi kêu lên một tiếng thất vọng, bất mãn nhìn Đoàn Dật Phong, “Chủ nhân, đừng mà, ta muốn nhìn”.
“Nhìn cái gì mà nhìn ! Lúc này, ngươi hãy dẫn bọn Thanh Long đi núp vào một nơi thật xa cho ta, nếu không ngươi đừng trách!” Đoàn Dật Phong trừng mắt, hung ác nói với Thủy nhi, “Sau này, ta sẽ cho ngươi ăn táo mỗi ngày!”
Thủy nhi sắc mặt tái mét, so với việc nhìn chủ nhân mặc nữ trang, phải lo cho bản thân vẫn quan trọng hơn. Ăn táo? Như vậy còn thống khổ hơn cả việc giết nó.
“Này, các ngươi, đi. Chúng ta đi ra đằng kia chờ chủ nhân”. Thủy nhi trừng mắt nhìn mấy thần thú khác quát .
Mấy thần thú khác chớp mắt khó hiểu, không biết là xảy ra chuyện gì.
Bỗng nhiên, Huyền Vũ ánh mắt sáng ngời: “Ta biết! Ta biết!” Nhưng mà, Huyền Vũ còn chưa kịp nói ra câu tiếp theo, Thủy nhi lập tức bay tới, vung chân tát nó một cái. Huyền Vũ bị đánh cho ngã chổng vó, loay hoay mãi cũng không thể lật lại. Bạch Hổ đành dùng chân lật người nó lại. Huyền Vũ được lật lại sợ hãi lùi lại phía sau, nó đã rõ Thủy nhi này quả nhiên như lời Bạch Hổ cùng Thanh Long đã nói, đủ tiêu chuẩn của một người đàn bà chanh chua. Sau này ít đụng vào nó mới tốt.
“Được rồi, Bạch Hổ, các ngươi đến ngôi làng bên kia đợi chúng ta, chúng ta trà trộn vào trong cung điện đi tìm Mộc linh châu, các ngươi ở bên ngoài tiếp ứng”. Diệp Vân cũng bận tâm tới mặt mũi của hai nam nhân kia, dặn dò đám thần thú đi xa một chút.
Chúng thần thú nhìn ánh mắt cảnh cáo của chủ nhân mình, cuối cùng đành phải ngoan ngoãn nghe lời rời đi.
Mãi đến khi đám thần thú rời đi hẳn, Diệp Vân mới lấy ba bộ quần áo từ trong túi ra, để lại một bộ cho mình, hai bộ còn lại đưa cho Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong.
Y phục này không phải gì khác, chính là quần áo của nữ!
Cách duy nhất mà Diệp Vân nghĩ ra là giả nữ, giả làm cống phẩm của tên vua hoang dâm vô độ kia trà trộn vào cung. Sau khi vào được, họ sẽ tìm Mộc linh châu.
Để hai nam nhân hào hoa phong nhã như thế phải giả nữ trà trộn vào cung điện, có thể nghĩ, việc này còn khiến bọn họ khó chịu hơn là giết bọn họ!
“Trước thay quần áo, sau đó ta giúp các ngươi chải tóc”. Khóe miệng Diệp Vân hiện lên nụ cười quỷ dị, xoay người đi tới phía sau một gốc cây lớn.
Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong nhìn chằm chằm vào bộ quần áo xinh đẹp trên tay, tay đã hơi run. Trong mắt tràn ngập bi phẫn cùng bất đắc dĩ. Người duy nhất thoải mái chính là Diệp Vân .
Sau khi thay xong quần áo, Diệp Vân vừa đi ra liền thấy thân thể cứng đơ của hai nam nhân. Bọn họ cũng đã thay đổi xong quần áo, chỉ là không hợp như Diệp Vân, hai vai run nhè nhẹ bán đứng tâm trạng bọn họ lúc này.
Giờ phút này, trong lòng bọn họ đều chết lặng!
“Bóng lưng nhìn không tồi”. Diệp Vân mỉm cười trêu chọc nói.
Hai nam nhân nghe được tiếng nói của Diệp Vân liền ngẩng đầu lên nhìn, khi thấy rõ Diệp Vân, đều trừng lớn mắt, ngây ngẩn cả người.
Người trước mắt mắt ngọc mày ngài, nụ cười nhẹ nhàng xinh đẹp, quần áo màu hồng nhạt, hai con ngươi tinh thuần, đi sâu vào lòng người. Khiến người ta nhìn không muốn rời mắt.
“Oa, các ngươi thật xinh đẹp”. Diệp Vân cũng trừng lớn mắt nhìn hai nam nhân trước mắt. Trong lòng thầm than, với dáng vẻ này của bọn họ mà không làm nữ nhân thì thực đáng tiếc. Nếu như có nữ nhân như vậy, sợ rằng thiên hạ đại loạn rồi. Không biết sẽ có bao nhiêu vương hầu tướng lĩnh vì bọn họ mà tranh chấp. Diệp Vân còn đang chìm đắm trong suy nghĩ , hoàn toàn không để ý đến cảm thụ của hai nam nhân.
Hai người vốn còn đang chấn động khi thấy cách ăn mặc của Diệp Vân, nhưng khi nghe thấy những lời này liền bị kéo về hiện thực. Trên trán cả hai đều nổi gân xanh, hung tợn. Đồng thanh nói: “Nhanh đi tìm linh châu!”Hai nam nhân đều hận không thể che lại mắt của Diệp Vân để nàng không thể nhìn thấy cảnh này.
“Được, được”. Diệp Vân nở nụ cười, bỗng nhiên lại dừng chân, vẫy tay với hai người bọn họ, “Ngồi xuống, ta sẽ chải đầu cho hai người”. Nói xong, Diệp Vân lấy ra một số đồ trang sức từ trong túi.
“Ngươi sao lại có những thứ này?” Sau khi ngồi xuống, Đoàn Dật Phong tò mò hỏi. Nếu không phải đã biết Diệp Vân là một nữ tử, không chừng sẽ cho rằng Diệp Vân tâm lý không bình thường, là một kẻ biến thái, đại nam nhân lại mang theo trang sức và quần áo nữ tử bên người. Nhưng, Diệp Vân ngày thường đều ăn mặc như nam tử, mang mấy thứ này làm cái gì?
“Có vài vật muốn tặng cho Phi Nhi, cũng có vài thứ là của ta. Ta dùng khi về nhà”. Diệp Vân vừa chải đầu giúp Đoàn Dật Phong vừa trả lời.
Đoàn Dật Phong im lặng, lúc này Diệp Vân cách hắn gần như thế, gần như có thể cảm nhận được cả hơi thở của nàng. Một cảm giác rất tuyệt. Diệp Vân mặc nữ trang xinh đẹp động lòng người. Nhà của nàng ở đâu? Nàng về nhà sẽ biến thành dáng vẻ của nữ tử sao?
Diệp Vân vấn tóc giúp Đoàn Dật Phong xong, lui về phía sau hai bước cẩn thận quan sát: “Ừm, rất đẹp”.
Lạc Tâm Hồn tái mặt, nhìn kiểu tóc xinh đẹp của Đoàn Dật Phong, trong lòng Lạc Tâm Hồn vẫn có xúc động muốn chạy khỏi nơi này.
Đoàn Dật Phong chậm rãi nghiêng đầu, gắt gao nhìn Lạc Tâm Hồn, chậm rãi nói: “Ngươi đừng hòng chạy”.
Lạc Tâm Hồn giật giật khóe miệng, bất lực ngồi xuống để Diệp Vân giúp mình làm tóc. Đoàn Dật Phong nhìn bóng lưng Diệp Vân, im lặng đứng chờ ở phía sau, dường như muốn khắc sâu bóng dáng của nàng vào trong đầu, khắc vào trong lòng.
Khi Diệp Vân làm tóc cho hai người xong, nhíu mày nhìn nhìn, đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó không thích hợp. Tóc và quần áo đều đúng rồi, thế nhưng, hai khuôn mặt này chưa đủ nữ tính hóa. Nếu như vậy sẽ bị nhận ra mất?
Nghĩ nghĩ, Diệp Vân lại lấy ra một số thứ đồ trang điểm và vật phẩm trang trí của nữ.
Hai nam nhân nhìn son phấn bột nước trong tay Diệp Vân, hai mắt sắp lồi hẳn ra ngoài.
“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi đừng có được một tấc lại tiến một thước!” Lạc Tâm Hồn sắc mặt lạnh lẽo.
“Đừng quá phận!” Đoàn Dật Phong cũng nghiến răng nghiến lợi.
“Chẳng lẽ các ngươi muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ, đều đã hóa trang như thế rồi, lại còn kiên trì cái gì nữa. Nếu không việc các ngươi mặc thành như vậy cũng sẽ uổng phí, đúng hay không?” Diệp Vân cười gian ước lượng son phấn trong tay, nhíu mày khinh thường nhìn hai mỹ nam trước mặt. Diệp Vân thoải mái trong lòng, làm cho hai nam nhân tâm cao khí ngạo này phải mặc đồ giả nữ, nhìn dáng vẻ kinh ngạc của bọn hắn còn thích hơn là ăn dưa hấu lạnh trong ngày hè nóng.
Hai nam nhân ngươi xem ta, ta xem ngươi, cuối cùng bại trận ngồi xuống, không rên một tiếng. Mọi chuyện đã tới nước này, còn có thể sao nữa?
Khi Diệp Vân giúp bọn họ trang điểm, tâm trí hai nam nhân cũng hoàn tòn bị phá hủy. Mặt xanh mét đứng đó để tùy ý Diệp Vân thích làm gì thì làm.
“Ừm, hai vị mỹ nhân, thật sự là khiến trẫm nhộn nhạo trong lòng, đêm nay hai nàng thị tẩm”.Diệp Vân nghẹn cười vô cùng khổ, giả giọng nói một câu như vậy.
Mắt thấy hai người họ sắp bùng nổ, Diệp Vân thức thời im lặng, điều chỉnh lại vẻ mặt nói: “Được rồi, chúng ta mau chóng trà trộn vào trong rồi lấy Mộc linh châu!”
Không khí xung quanh hai nam nhân lúc này mới khôi phục bình thường, Diệp Vân đi qua hai người đi về phía trước, âm thầm thè lưỡi, may mà mình thức thời, nếu không hai người bọn họ phát điên thì hỏng bét.
Không cần phải làm gì, khi ba người họ vừa đi tới cửa cung điện, thì có thị vệ xông lên .
“Thật to gan, lại dám tự ý chạy trốn”. Một người thị vệ quát lạnh, sau đó cười đắc ý, “Không ngờ lúc này lại tự động chui đầu vào lưới”.
Diệp Vân nhíu mày, làm bộ sợ hãi lắc đầu: “Không phải, chúng ta..”.
“Câm miệng! Đừng có nhiều lời! Mau vào đi”. Thị vệ dương dương đắc ý quát lớn Diệp Vân, đám thị vệ vây quanh mấy người Diệp Vân.
Thị vệ đứng đầu lấy thứ gì đó ra sau đó oa oa truyền lời, trước cửa cung lộ ra một đường hầm nho nhỏ, một nữ quan trung niên xuất hiện lạnh lùng quát lớn: “Mau đưa bọn họ vào”.
“Dạ dạ”. Thị vệ tiến lên đẩy Diệp Vân vào bên trong. Sau đó Đoàn Dật Phong và Lạc Tâm Hồn cũng đi theo sau vào cung. Ba người vừa đi vào, cuồng phong lại tự động đóng kín lại.
“Đi theo ta, không được phép nhìn đông nhìn tây”.Nữ quan lạnh lùng nhìn bọn họ, lạnh lùng nói ra một câu không chút cảm xúc.
Diệp Vân gật gật đầu, đi theo sau bà ta.
Một đường đi thẳng, quả nhiên toàn bộ đều là nữ nhân, không hề có một nam nhân, thậm chí người chăm sóc hoa viên cũng là nữ.
Diệp Vân thầm nghĩ trong lòng, nhà vua này hoang dâm tới tận mức này sao. Họ không hề thấy bất kỳ bóng dáng một nam nhân nào, cũng chỉ có thị vệ canh cửa là nam, nhưng bọn hắn cũng không được phép vào trong.
Ba người theo sau nữ quan tiến vào, xuyên qua hành lang thật dài, xuyên qua đại điện, sau đó tới trước một cánh cửa lớn. Trước cửa có hai nữ quan trung niên, thấy nữ quan đi trước Diệp Vân vội hành lễ.
“Bọn chúng cũng là cống phẩm hôm nay”.Nữ quan lạnh lùng nói, “Dạy dỗ bọn họ cho tốt”.
“Dạ, đại nhân”. Hai nữ quan cung kính trả lời.
“Vào trong đi, hầu hạ nhà vua cho tốt, nhà vua sẽ không bạc đãi các ngươi“. Nữ quan đẩy cửa ra, sau đó nghiêng người để Diệp Vân đi vào.
Khi ba người vừa bước vào, cánh cửa nặng nề đóng lại sau lưng. Diệp Vân nhíu mày nhìn tình cảnh trước mắt có chút ngạc nhiên. Trong phòng tất cả đều là những cô gái xinh đẹp, tốp năm tốp ba ngồi cùng một chỗ nói chuyện sôi nỏi, có ăn, có uống, có vui đùa. Tuyệt không giống như là bị cướp tới.
“Ba người các ngươi, nhớ kỹ, bệ hạ là tối cao, nếu các ngươi được bệ hạ nhìn chúng thì hầu hạ ngài cho tốt. Các ngươi sẽ không phải lo đến ăn mặc sau này. Ăn uống và đồ dùng đều sẽ là tốt nhất ”.Một nữ quan lạnh lùng căn dặn mấy người Diệp Vân, trịnh trọng lặp lại lần thứ hai, “Nhớ kỹ! Phải khiến bệ hạ vui vẻ, dùng toàn bộ tâm tư mà lấy lòng bệ hạ để ngài vui vẻ chính là chuyện sau này các ngươi phải làm? Nếu như phạm tội gì khiến bệ hạ không vui, vậy thì các ngươi hãy chờ vào nhà lao đi !”
Mấy người Diệp Vân gật đầu.
Nữ quan lại càm ràm mấy câu mới rời khỏi đó.
Diệp Vân nhìn bóng lưng nữ quan bất đắc dĩ nhún vai, lấy lòng nhà vui kia? Đối với hai nam nhân phía sau này căn bản chính là chuyện cười rồi.
“A, các ngươi mới tới à?” Một thiếu nữ xinh đẹp đi tới chào hỏi đám Diệp Vân.
Diệp Vân nhẹ nhàng gật đầu.
“Ha ha, đến đây, ngồi xuống ăn một chút gì đi, những thứ kia được ăn“. Cô gái xinh đẹp hào phóng cười bảo mấy người Diệp Vân ngồi xuống.
Diệp Vân nghi hoặc nhìn cô gái đang vui vẻ trước mặt, không hiểu hỏi: “Các ngươi bị bắt tới, chẳng lẽ sẽ không cảm thấy khổ sở sao?”
“Có gì mà khổ sở chứ?” Cô gái xinh đẹp nghe xong không hề nhăn nhó, thẳng thắn nói, “Ở đây ăn ngon, ở cũng tốt. Bình thường muốn làm gì thì làm, cũng không có ai tới làm phiền chúng ta. Quả thực là so với thần tiên còn vui vẻ. Mỗi ngày chúng ta chỉ cần tập trung lại một chỗ đợi bệ hạ chọn người. Được bệ hạ sủng hạnh không phải là chuyện xấu gì”.
Diệp Vân nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt, nói không nên lời.
Đoàn Dật Phong cùng Lạc Tâm Hồn đều là mặt vô cảm quét mắt nhìn xung quanh, dùng thần thức cảm ứng nơi linh lực nồng đậm. Một lát sau, Đoàn Dật Phong cùng Lạc Tâm Hồn trao đổi ánh mắt, họ đều phát hiện ra Mộc linh châu ở phía trước!
Diệp Vân nhìn xung quanh, đại bộ phận thiếu nữ đều mặc rất đẹp đẽ quý giá, đang nói chuyện vui vẻ, có một số ít lại ăn mặc rất bình thường, hơn nữa trên mặt cũng mang theo khủng hoảng, hiển nhiên đó là những thiếu nữ bị bắt ngày hôm nay. Diệp Vân trong lòng không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ những người vào ở cung điện trước đây, liền thực sự thay đổi tâm ý, thích ở lại nơi này? Tất cả thiếu nữ trong căn phòng này đều mong chờ sự lựa chọn của nhà vua sao?
Nhà vua kia đúng là có diễm phúc. Diệp Vân cười lạnh trong lòng, quét mắt nhìn xung quanh. Luồng linh khí bàng bạc kia ở phía trước!
“Đều qua đây, đều qua đây!” Một giọng nói không hề mang một chút cảm tình nào vang lên trong căn phòng. Sau đó, một nữ quan đi tới, đợi khi mọi người tập hợp lại phía trước, lạnh lùng nhìn mọi người.
Tất cả mọi người đều đi tới.
“Đều đứng yên, bệ hạ sắp tới”.Giọng nói nữ quan nghiêm nghị, “Đều đứng yên, không được sự cho phép của bệ hạ không được lộn xộn, thành thật đứng đó đợi bệ hạ lựa chọn”.
Tất cả mọi người đứng yên chờ đợi. Diệp Vân lại cười xấu xa trong lòng, dùng thần thức nói với Lạc Tâm Hồn cùng Đoàn Dật Phong: “Nếu như lát nữa tên vua hoang dâm vô độ kia chọn một trong hai người, cả hai không được nổi nóng đấy. Trái lại, còn phải thừa cơ trà trộn vào đó lấy Mộc linh châu”.
Đoàn Dật Phong cùng Lạc Tâm Hồn trừng mắt Diệp Vân, cả hai hừ lạnh một tiếng không để ý tới Diệp Vân.
“Ta nói thật!” Diệp Vân dùng thần thức nhấn mạnh .
“Bệ hạ!” Nữ quan cung kính hành lễ với người phía sau.
Tiếng bước chân vang lên, tất cả mọi người cùng nhìn về nơi phát ra tiếng bước chân ấy.
Khi thấy rõ nhà vua xuất hiện, Diệp Vân có chút ngạc nhiên. Nhà vua trước mắt mặc quần áo sang trọng, đầu đội ngọc quan, tuổi tác thoạt nhìn chỉ hai bảy hai tám, mỉm cười nhìn mọi người. Nụ cười ấm áp, nhìn thế nào cũng không thấy giống một tên vua hoang dâm vô độ.
“Ta thấy có chút kỳ lạ, quanh thân hắn như có một tầng gì đó”. Đoàn Dật Phong nhíu mày dùng thần thức nói với Diệp Vân Lạc Tâm Hồn.
Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy quanh thân nhà vua có một tầng mỏng gì đó. Nhưng cụ thể là cái gì lại không thể rõ.
Trong lúc ba người còn đang suy đoán, nhà vua đứng phía trên nhìn quét mắt phía dưới. Bỗng nhiên, trên mặt nhà vua lộ ra nụ cười vui mừng, ba bước cũng thành hai bước chạy tới bên người Đoàn Dật Phong, nắm chặt tay Đoàn Dật Phong: “Ngươi! Đúng, chính là ngươi!”
Đoàn Dật Phong lập tức tái mặt. Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn thì biểu tình cứng đờ, hai người hai mặt nhìn nhau, giương miệng nhưng không thốt nên lời.
“Cái gì?” Đoàn Dật Phong thất kinh.
Đoàn Dật Phong đột ngột hỏi lại, ở trong mắt nữ quan chính là cực bất kính .
“Câm miệng, vô lễ! Bệ hạ xem trọng ngươi là vinh hạnh của ngươi!” Nữ quan tức giận quát lớn.
“Ngươi câm miệng”. Nhà vua quay đầu mắng nữ quan.
Nữ quan vội vàng cúi đầu nhận sai: “Dạ, bệ hạ, thần sai rồi”.
Tình huống rất phức tạp, Đoàn Dật Phong càng cảm thấy phức tạp hơn. Biểu tình trên mặt Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn cũng rất đặc sắc.
“Chẳng biết tại sao, ta lại cảm thấy ngươi không hề giống người thường. Đi theo ta. Khuya hôm nay liền ngươi”. Nhà vua vui mừng nắm chặt tay Đoàn Dật Phong hơn.
Lạc Tâm Hồn và Diệp Vân trao đổi ánh mắt khinh thường, không giống người thường? Đó là đương nhiên . Bởi vì người ta là nam nhân mà.
Đoàn Dật Phong trong lòng tràn ngập lửa giận. Đang muốn rút tay ra, trong đầu vang lên giọng nói cảnh cáo của Diệp Vân: “Đừng hành động thiếu suy nghĩ, cứ đi theo rồi tính, trước tìm xem linh châu ở đâu. Kiếm củi ba năm thiêu một giờ thì huynh phụ trách đấy? Đến lúc đó huynh đi mà giải thích với sư phó của mình. Còn nữa, lúc nói chuyện với nhà vua hãy biến âm đi, đừng dùng giọng nam”.
Đoàn Dật Phong xanh mặt, trong lòng rối rắm, quả thực muốn đem tên vua hoang dâm vô độ trước mắt này đánh bay. Thế nhưng nghĩ lại mục đính chuyến đi lần này, đành liều mạng nhẫn nhịn xúc động này.
“Đi theo ta”. Nhà vua cười híp mắt kéo tay Đoàn Dật Phong rời đi, để lại một đám thiếu nữ hâm mộ nhìn theo, còn có Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn đang nhịn cười khổ sở.
“Nhớ kỹ đừng manh động”. Giọng Diệp Vân trịnh trọng nghiêm túc vang lên trong đầu Đoàn Dật Phong lần nữa.
Đoàn Dật Phong cắn chặt răng, liều mạng đè nén cảm xúc điên cuồng trong lòng. Lần đầu tiên, hắn muốn đánh bay một người như vậy, lần đầu tiên bị một nam nhân xa lạ nắm tay!
“Được rồi, các ngươi đều quay về phòng mình đi. Những người tới hôm nay, đi theo ta nhận phòng”. Nữ quan vỗ tay một cái ý bảo các thiếu nữ yên lặng.
Diệp Vân cùng Lạc Tâm Hồn đi theo đám thiếu nữ và nữ quan kia rời đi, mỗi người được phân cho một gian phòng sạch sẽ mà xa hoa. Nữ quan căn dặn một hồi liền rời đi, đơn giản là bảo các nàng không được đi lung tung, ăn cơm sẽ có người đưa tới tận nơi cho các nàng.
Lạc Tâm Hồn và Diệp Vân được ở cách vách nhau, Lạc Tâm Hồn dùng thần thức hỏi Diệp Vân: “Kế tiếp làm sao bây giờ?”
“Chờ tin tức của Đoàn sư huynh rồi hành sự theo hoàn cảnh“. Diệp Vân trả lời, trong giọng nói rõ ràng mang theo vui sướng khi người gặp họa.
“Thật muốn nhìn xem bên kia đang xảy ra chuyện gì. !” Lạc Tâm Hồn có chút tiếc hận nói.
“Ta nghĩ nếu như người ở bên trong là ngươi, Đoàn sư huynh hẳn cũng sẽ nói lời giống như vậy”. Diệp Vân cười hắc hắc, thật là đáng khinh.
Lạc Tâm Hồn sợ run cả người, không nói gì nữa.

__ Cont___

HĐ: Từ chương sau lại chơi trò giải pass nhóe mn🙂
Pass chương 113.1 và 113.2 giống nhau nên chương sau các bạn cứ thế mà đánh vào để đọc.
Chương sau mình sẽ để lại gợi ý pass để các bạn giải của chương 114

Tagged: , , , ,

11 thoughts on “Thiên Ma – Chương 113.1

  1. Hiểu Hi 18/11/2014 lúc 21:12 Reply

    Ta teeeem nữa nhá !!
    Ta nghĩ có khi nào Mộc linh châu ở trong người vua không?? Vì thế nên tạo thành tầng mỏng gì đó… Còn câu “Ngươi. Đúng, chính là ngươi!” …
    Ôi… Thật kích thích sự tò mò của ta…
    Hay quá nàng ơi… mà đang đọc nửa chừng… mong chương sau quá !!
    Thanks nàng❤

  2. kimono1637 18/11/2014 lúc 21:57 Reply

    thank kiu ss ^_^

  3. tu9yen 18/11/2014 lúc 21:59 Reply

    kích thích quá, tks nàng

  4. xuân nhi cao 19/11/2014 lúc 13:07 Reply

    thanks nàng, ta tò mò muốn biết chương sau sẽ như thế nào quá!!

  5. huyenpham 23/11/2014 lúc 15:18 Reply

    haha chet cuoi vs chuong nay . thanks p da edit nha

  6. bảo ngọc 23/11/2014 lúc 23:31 Reply

    bạn ơi nếu chương sau mà k giải đc pass thì đi xin đc k?😁

  7. Nguyệt Giang 24/11/2014 lúc 07:47 Reply

    Mấy bữa nay ko rãnh.thấy cái mail nàng gửi wa mà ko đọc đc.ay tks nàng hà đoàn nhà ta nhiều nha

  8. Nguyệt Giang 25/11/2014 lúc 07:41 Reply
  9. thoa nguyen 30/11/2014 lúc 13:39 Reply

    haaaa ôi chit cười.nhìn 2anh xjh gáj qá cơ

  10. ngocanhthu123 01/12/2014 lúc 07:51 Reply

    Thanks bạn nhé. Mình thì thấy giải pass thú vị hơn. Cơ mà không biết là có giải được không thôi
    – hoàn tòn bị phá hủy -> hoàn toàn…
    – được bệ hạ nhìn chúng -> được bệ hạ nhìn trúng

  11. ShaDowP 07/12/2014 lúc 20:29 Reply

    Phong ca thật may mắn mà, lại được lâm hạnh ngay lần đầu gặp mặt cơ đấy, DV đúng là tài giỏi, có thể make up siêu đẳng như vậy, kaka… k biết ông vua kia lâm hạnh cái kiểu gì
    thank nàng

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: