Thiên Ma – Chương 111.1

Chương 111.1: Đó là Diệp Vân kiếp trước sao?

Edit: Hà Đoàn

20120324001818_mky2f-thumb-600_0

“Thực sự là đáng tiếc… “Khuôn mặt vốn ngây thơ hàm hậu xuất hiện nụ cười quỷ dị, hắn thè lưỡi liếm liếm móng tay đen xì dài ngoằng của mình, Hồng Thiên Phàm tham lam nhìn chằm chằm Oa Oa đang trợn mắt nhìn mình.

“Cẩn thận… ” Hồng Diệp ngơ ngẩn nhìn dáng vẻ đột nhiên thay đổi của đệ đệ, nàng ta hất tay Tử Nhạc Nhã ra sau đó nhào về phía Hồng Thiên Phàm, không ngừng lắc mạnh thân thể đối phương: “Đây là có chuyện gì, tiểu Phàm, sao đệ lại biến thành như vậy, có phải đệ đã ăn thứ gì đó không nên ăn trong rừng cấm hay không, tiểu Phàm”.
“Cút ngay!” Hồng Thiên Phàm vung tay lên, đánh bay Hồng Diệp ra ngoài.
Tử Nhạc Nhã khó khăn lắm mới đón được Hồng Diệp, lại bị kình khí đánh vào người khiến ngực đau nhói, mang theo kinh hãi giương mắt phẫn nộ nhìn Hồng Thiên Phàm, nổi giận nói: “Tiểu Phàm, nàng là tỷ tỷ của đệ!”
“Chẳng qua chỉ là một phế vật, lại không biết xấu hổ nhận làm người thân với bản tọa! Vốn cho rằng ngươi còn có thể có một chút tác dụng, nhưng không ngờ ngươi chung quy cũng chỉ là một kẻ ham sống sợ chết”. Hồng Thiên Phàm khinh thường hừ lạnh một tiếng, xoay mặt nhìn Diệp Vân, trong mắt càng trở nên tham lam hơn vài phần, cười ma quái nói: “Bản tọa đợi năm nghìn năm lại bị ngươi phá hỏng đại sự, vậy thì ngươi hãy lấy mạng của mình mà đền bù đi!”
Nhìn đệ đệ sống nương tựa mười bảy năm với nhau, Hồng Diệp nhịn không được rơi lệ, trơ mắt nhìn Hồng Thiên Phàm: “Tiểu Phàm, đệ làm sao vậy, Tiểu Phàm, đệ đang đùa tỷ tỷ phải không ?”.
“Nhân loại ngu xuẩn!” Hồng Thiên Phàm không kiên nhẫn trừng mắt Hồng Diệp: “Nếu còn dám phiền bản tọa, bản tọa sẽ xé ngươi trước rồi tính”.
“Chúng ta có thể thuận lợi tiến vào Trạch Dân quốc, là do ngươi phải không?” Diệp Vân đột nhiên mở miệng hỏi.
“Nhân loại, ngươi cũng không phải ngu xuẩn”. Hồng Thiên Phàm tán thưởng nhìn Diệp Vân, lập tức lại hừ lạnh một tiếng: “Nếu như không phải bản tọa đem cửa vào dời tới chân các ngươi, chỉ bằng một đao gãi ngứa của tiểu tử kia có thể làm gì, hừ!”
“Thì ra, ngươi ở rừng cấm, là cố ý chờ chúng ta “. Diệp Vân thở dài một tiếng, nhìn Hồng Thiên Phàm lắc lắc đầu: “Ngươi là ăn no rửng mỡ sao, không có việc gì nên tìm việc đưa chúng ta vào để làm hỏng đại sự của ngươi? Hay là, ma tộc các ngươi có cái đầu heo?”
“Đừng lấy bản tọa so sánh với đám yêu tinh không đầu óc ở yêu giới kia!” Hồng Thiên Phàm căm tức nhìn Diệp Vân, quát: “Nếu như không phải bản tọa phải tu sửa trận vây tiên mà phải tới khu rừng cấm đó, nếu như không phải bản tọa cảm ứng được phía trên có kẻ tác động cấm chế muốn xông vào, nếu như không phải thấy được nhà ngươi là thuốc bổ thân thể lại yếu đuối như thế, bản tọa sao lại để các ngươi tiến vào”.
“A, … Thì ra là thế!” Diệp Vân sờ sờ cằm, vẻ mặt như hiểu ra tất cả: “Thì ra, mục tiêu của ngươi là ta, đối với ma tộc các ngươi mà nói, người tu hành chúng ta là thuốc bổ sao?”
“Bọn họ cũng xứng!” Hồng Thiên Phàm khinh thường hừ một tiếng : “Nếu như không phải nhìn thấy. . . ”.
Diệp Vân đang cười híp mắt lắng nghe, lại thấy đối phương bỗng ngậm chặt miệng, tàn bạo nhìn mình chằm chằm, vẻ mặt hận không thể lập tức nhào tới xé nát thân thể mình ra. Diệp Vân có chút tiếc nuối chép miệng, chỉ còn thiếu một chút, liền có thể biết vì sao người của Ma tộc luôn dùng ánh mắt kỳ quái như vậy để nhìn mình.
Ngẩng đầu nhìn linh châu yên lặng giữa không trung kia, Diệp Vân làm như không thấy ánh mắt khác thường của Hồng Thiên Phàm, thuận miệng hỏi: “Chỉ cần lợi dụng sức mạnh của linh châu là có thể phá giải cấm chế để quay trở lại mặt đất, cái gọi là bí thuật cũng chỉ là ngươi lừa người khác thôi đúng không?”
Hồng Thiên Phàm hung ác trừng mắt Diệp Vân tức giận hừ một tiếng: “Năm nghìn năm qua, bản tọa đã làm không biết bao nhiêu thí nghiệm nhưng vẫn không thể phá được linh châu, thật vất vả mới nghĩ ra được một cách, lại gặp phải nhân loại ngu xuẩn này, lúc nào cũng tỏ ra mạnh hơn người và háo thắng, nhưng khi bị người khác ép buộc cái gì mà đại nghĩa hy sinh bản thân, còn tình nguyện đem mười hai tầng công lực cực khổ luyện được hiến cho linh châu, không mang một chút oán hận”.
Hồng Thiên Phàm lại trừng mắt Diệp Vân: “Thật vất vả gặp một kẻ không ngu ngốc, lại bị người khác đoạt mất công lực, không thể lên làm Vương, khó khăn lắm mới để nàng ta học được phương pháp hiến tế, chỉ cần oán khí của nàng ta nhuốm vào linh châu, hừ… Nhưng lại bị tên tiểu tử nhà ngươi phá hủy”.
“Phương pháp hiến tế? ! Đây không phải là bí thuật dùng để phá giải cấm chế sao!” Hồng Diệp nắm chặt lấy tay Tử Nhạc Nhã, sắc mặt tái nhợt: “Ta rõ ràng, ta rõ ràng là tìm được từ trong sách cổ của Hồng gia, sao có thể, sao có thể!”
“Ngươi đừng quên, hắn tự xưng là kẻ sống tại không gian này năm nghìn năm”. Diệp Vân có chút đồng tình liếc nhìn Hồng Diệp, quay lại cười với Hồng Thiên Phàm nói: “Ngươi bộc lộ thân phận trước mặt chúng ta, lại có lòng tốt trả lời các vấn đề của ta tường tận như vậy, vậy ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi đang chờ cái gì vậy?”
Hồng Thiên Phàm đang cười kiêu ngạo, vẻ mặt trở nên cứng ngắc.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trên đầu, một tia sét màu tím xuất hiện, đánh thẳng vào linh châu. Linh châu phát ra một tiếng than khóc, ánh sáng xung quanh chói lóa, khiến mọi người phải nhắm nghiền hai mắt lại.
“Đi… Đi mau. . . Mau rời khỏi đây!”
Một giọng nói lo lắng vang lên bên tai, Diệp Vân nhắm hai mắt sờ sờ Nguyệt Luân trên tay, hơi nhíu nhíu mày.
Ánh sáng yếu dần, linh châu lại vẫn trôi nổi giữa không trung, nhưng lại mất đi toàn bộ ánh sáng.
“Ha ha ha …” Hồng Thiên Phàm cười điên cuồng, răng nanh sắc nhọn hiện ra nhìn Diệp Vân: “Đây chính là lễ vật ta chuẩn bị cho ngươi, vì khởi động cấm chế triệt để, ta đã đem toàn bộ ma châu tích trữ suốt năm nghìn năm ra dùng, ngươi đừng làm cho ta thất vọng đó”.
Lại là một tia sét màu tím, hung hăng bổ xuống, nhưng lực đã nhỏ hơn nhiều.
“Huyết Ma Châu, ngươi nói thứ này sao?” Bạch Hổ giơ chân đưa ra một hạt châu đỏ như máu, quơ quơ trước mặt Hồng Thiên Phàm: “Ngươi cất giấu những thứ này vất vả lắm sao? Hôm qua, ta chỉ mất nửa canh giờ, liền tìm được mười lăm viên”.
Hồng Thiên Phàm thấy vậy im bặt lại!
“Không phải hôm qua ngươi nói tìm được hai mươi viên sao, sao hôm nay lại biến thành mười lăm viên!” Thanh Long hú lên quái dị, tức giận nhào về phía Bạch Hổ: “Ta tìm được mười chín viên, ngươi thua, mau trả táo lại cho ta!”
“Ai bảo nhà ngươi ngu ngốc, ta tùy tiện nói vậy cũng tin”.Bạch Hổ không chút khách khí quơ chân, làm mặt quỷ với Thanh Long: “Ngươi nhất định muốn ta trả lại sao? Ta đã ăn vào bụng nha, muốn ta nhổ ra trả nhà ngươi sao? Ngươi thực sự muốn ta nhổ ra trả lại cho ngươi sao?”
Thanh Long càng điên cuồng, gào khóc đánh nhau với Bạch Hổ thành một đoàn.
“Ấu trĩ!” Thủy nhi liếc mắt một cái, nghiêng đầu đi không bao giờ để ý đến bọn nó.
Hồng Thiên Phàm âm trầm nhìn Diệp Vân: “Khó trách ta vẫn cảm thấy có thứ gì đó theo ta, hẳn chính là tiểu sủng vật này của ngươi, ngươi hoài nghi ta từ khi nào?”
“Hoài nghi ngươi?” Diệp Vân cười nhạt: “Không, ta chỉ là sau khi biết một số chuyện của Trạch Dân quốc, cũng không quá yên tâm về tỷ đệ các ngươi, vì thế mới điều tra các ngươi, trong lúc đó mới vô tình biết được ngươi đang làm những việc rất thú vị. Có điều, ngươi là ma tộc, ta thật sự không ngờ đấy, nếu không phải chính ngươi tự bộc lộ thân phận, mà ta lại không ngửi thấy mùi ma tộc từ trên người ngươi”.
Hồng Thiên Phàm bình tĩnh nhìn Diệp Vân, đột nhiên nở nụ cười quỷ dị: “Ta đã sớm nghĩ ngươi khó đối phó, vì thế, ta đã chuẩn bị cho ngươi một lễ vật khác nữa”.
“Ngươi lại đang kéo dài thời gian, là muốn chờ đợi cái gì?” Diệp Vân thở dài, giơ Nguyệt Luân trong tay về phía Hồng Thiên Phàm: “Rất xin lỗi, ta không có hứng thú tiếp tục chơi với ngươi”.
Thấy Nguyệt Luân, Hồng Thiên Phàm biến sắc, lập tức cười ha ha trừng mắt nhìn Diệp Vân: “Rất nhanh ngươi sẽ biết lễ vật ta dành cho ngươi là gì, ta nghĩ, ngươi nhất định sẽ thích”.
Thân hình nhoáng lên, Hồng Thiên Phàm nháy mắt biến mất trong hư không. Diệp Vân giật giật khóe mắt, đầu ngón tay liên tục hoạt động trên không, một tiếng kêu đau đớn, Hồng Thiên Phàm lại xuất hiện trở lại.
Diệp Vân hừ lạnh một tiếng vọt đến bên cạnh Hồng Thiên Phàm, bàn tay vươn tới, bên tai vang lên một tiếng thét thê lương: “Diệp tử!”
“Tốt lắm, hưởng thụ lễ vật của ta đi!” Hồng Thiên Phàm cười xảo quyệt, dùng máu của bản thân làm dẫn, nhanh chóng vẽ một lá bùa trước mặt, những ký hiệu đó không ngừng chặn lại tấn công của Diệp Vân, khi Lạc Tâm Hồn cùng Đoàn Dật Phong chạy tới, Hồng Thiên Phàm đã biến mất trong không lần nữa.
Phát hiện không còn cảm ứng được hơi thở của đối phương, Diệp Vân hậm hực thu hồi Nguyệt Luân, xoay người nhìn về phía Hồng Diệp.
Một sợi dây màu đỏ như ẩn như hiện giữa Hồng Diệp và Thổ linh châu, “Phanh… Bùm ..”. Thổ linh châu tựa như có sinh mệnh, nó bắt đầu đập như có trái tim.
“Xảy ra chuyện gì, đây là có chuyện gì! Không phải đã ngừng sao, vì sao vẫn còn tiếp tục!” Tử Nhạc Nhã ôm lấy Hồng Diệp đã không còn sức mà đứng thẳng, vẻ mặt kinh hoàng túm lấy vạt áo của đại trưởng lão.
Đại trưởng lão vẻ mặt tái nhợt, nhìn sợi dây màu đỏ như ẩn như hiện kia, lẩm bẩm nói: “Đại pháp hiến tế này, cho tới bây giờ chưa từng bị dừng giữa chừng, không ai biết hậu quả của việc dừng giữa chừng sẽ như thế nào, chẳng lẽ . . . Chẳng lẽ là một khi bắt đầu thì không thể dừng lại sao”.
“A A” Tiếng cười quỷ dị của Hồng Thiên Phàm vang vọng khắp mật thất: “Ngươi nói đúng, một khi bắt đầu, sẽ không bao giờ có thể dừng lại. Linh châu hấp thu oán niệm và không cam lòng mới là pháp bảo phá hủy trận vây tiên, linh châu bị làm bẩn, trận vây tiên này sẽ được sửa lại, gọi là tru tiên trận”. Tru tiên trận? ! Diệp Vân trong lòng đột nhiên run lên, giương mắt nhìn vào hư không, thản nhiên nói: “Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”.
“Ta muốn làm cái gì?” Hồng Thiên Phàm ha ha cười phá lên: “Ta muốn hủy diệt linh châu, cũng muốn hủy diệt các ngươi. . .” Tiếng Hồng Thiên Phàm bỗng im bặt, tay cầm Nguyệt Luân đứng trên không, Diệp Vân có chút tức giận nhìn chằm chằm nơi nào đó trong không, vừa rồi nàng rõ ràng cảm ứng được đối phương, nhưng vì sao vẫn không chạm tới! Chẳng lẽ vừa rồi là đối phương cố ý sao? Loại cảm giác bị người khác nắm trong tay mà đùa giỡn thật không tốt, vô cùng không tốt!
“Diệp công tử!” Hồng Diệp yếu ớt lên tiếng gọi Diệp Vân, cố sức ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt áy náy nói: “Xin lỗi, là do tham niệm của tôi làm phiền công tử. Tôi cũng muốn giống những vị tiền bối suốt năm nghìn năm qua không oán không hối dâng mình, nhưng tôi không làm được. Cứ như vậy mất đi sinh mệnh, cứ như vậy bị ép phải tách khỏi tiểu Nhã, dù tôi tự nói với bản thân mình không nên oán niệm, không nên không cam lòng, thế nhưng, tôi không thể quản được trái tim mình, tôi hi vọng có thể sống cùng tiểu Nhã cả đời biết bao, rõ ràng, rõ ràng trở ngại giữa chúng tôi đã mất, rõ ràng, rõ ràng chúng tôi đã có thể ở cùng một chỗ ..”
“Diệp tử, sẽ, chúng ta nhất định sẽ cùng một chỗ “.Tử Nhạc Nhã dịu dàng ôm lấy Hồng Diệp vừa khóc vừa cười, trên đời này còn gì thống khổ bằng việc tuyệt vọng vừa thấy được hi vọng, nhưng lại ngã vào một nỗi tuyệt vọng khác. Tử Nhạc Nhã đè thấp giọng nói: “Diệp tử, tin ta, chúng ta sẽ không sao, nàng sẽ không có việc gì, sẽ không …..”.
Diệp Vân bình tĩnh nhìn Hồng Diệp, muốn trách nàng sao? Nàng ấy chẳng qua là muốn đuổi theo hạnh phúc của mình, muốn bảo vệ người mình yêu, như vậy, làm sao có thể trách nàng ấy được.
Diệp Vân bước về phía trước, trong nháy mắt tới bên cạnh Hồng Diệp, cầm lấy tay nàng dịu dàng cười: “Tại sao phải nói xin lỗi, nên nói xin lỗi chính là ta, nếu như ta sớm nói thật cho cô nương biết, cô cũng sẽ không tự ép mình tới bước này. Cô yên tâm, ta sẽ nghĩ cách phá giải cấm chế”. Diệp Vân còn chưa có nói xong, linh châu đột nhiên phát ra tiếng than khóc, xung quanh linh châu tỏa ra một tầng ánh sáng màu đỏ, bay thẳng lên không trung.
“Ầm ầm “Một tiếng vang thật lớn, Diệp Vân chỉ kịp tạo một kết giới để bảo vệ mọi người, cát đá đổ ầm ầm xuống chỗ mọi người đang đứng. Kết giới ngăn chặn mọi thứ, đợi đến khi bụi bặm tán đi mọi người kinh sợ phát hiện một hố sâu trước mặt.
Trên bầu trời kết giới không ngừng bị những tia sét xuyên qua, đánh thẳng vào đoàn người đông đúc trên quảng trường, tiếng kêu thảm thiết vang khắp nơi.
“Hiện tại dùng yêu thú kia của ngươi rời đi còn kịp, ngươi thậm chí còn có thể thuận tay mang linh châu đi, mà nếu. . . Ngươi thấy không, mấy vạn sinh linh nơi này … một kẻ cũng đừng mong sống sót!” Tiếng cười tà ác của Hồng Thiên Phàm tựa như âm hồn không tan văng vẳng bên tai: “Diệp Vân, ta thật muốn biết, nhà ngươi sẽ lựa chọn ra sao!”
Lựa chọn thế nào? Diệp Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời, bên tai vang lên tiếng khóc đè nén của Tử Nhạc Nhã, tia chớp xé rách, tiếng kêu khóc đau đớn của người bị đánh trúng.
Diệp Vân chậm rãi giơ Nguyệt Luân trong tay, hướng về phía không khí cười lạnh nói: “Không phải là tru tiên trận sao, ta trái lại muốn nhìn, trận tru tiên này sẽ ra sao!”
Thân thể bay lên, Diệp Vân bay lên bầu trời, trong miệng không ngừng niệm chú, bàn tay nhanh chóng kết ấn, Nguyệt Luân tỏa sáng khắp mọi nơi.
Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong liếc nhìn nhau một cái, sau đó đồng thời tiến về hai bên Diệp Vân, yên lặng thay cô chia sẻ áp lực
Nhìn ba nam tử trên trời đang chống lại thiên uy, nhìn Thanh Long Bạch Hổ và Thủy Kỳ Lân uy phong lẫm liệt trên bầu trời, đám người bên dưới vốn đã lâm vào tuyệt vọng như được tiếp thêm niềm tin, một lần nữa bày lại Thiên Long đại trận.
Một lực lượng không ngừng chảy cuồn cuồn vào Thổ linh châu, những tia chớp trên bầu trời càng thêm tán loạn, tám vị trưởng lão lòng nóng như lửa đốt nhìn bầu trời, vô lực phát hiện bản thân mình chẳng thể giúp gì được, bọn họ không có cách nào bay lên trời để giúp ba nam tử kia, cũng không có cách nào nói cho mọi người biết đừng đưa linh lực vào linh châu nữa, bởi vì một khi dân chúng biết được chân tướng, một tia hy vọng cuối cùng của bọn họ cũng sẽ bị diệt sạch.
Đại trưởng lão ánh mắt phức tạp nhìn Hồng Diệp, với tình huống hiện nay, chỉ có thể giúp đứa nhỏ này chấm dứt hiến tế. Mặc dù ai cũng không biết làm gián đoạn hiến tế sẽ xảy ra chuyện gì, thế nhưng, ông cũng chỉ có thể đánh cuộc một lần.
Tựa như đã nhận ra sát ý từ đại trưởng lão, Tử Nhạc Nhã ngẩng đầu nhìn ông ta, đôi mắt sâu thẳm không thấy được con ngươi kia khiến đại trưởng lão sợ run, bước chân không tự chủ được mà dừng lại.
“Diệp tử!”Tử nhạc nhã nhẹ nhàng xoa khuôn mặt tái nhợt của Hồng Diệp, đôi mắt dịu dàng nhìn nàng: “Nàng đã nói, chỉ cần hai chúng ta cùng một chỗ, mặc kệ chân trời góc biển, mặc kệ cùng trời cuối đất, nàng đều sẽ cảm thấy rất hạnh phúc rất hạnh phúc, phải không?”
“Xin lỗi, lần này, ta lại muốn nuốt lời“. Hồng Diệp run rẩy nắm lấy tay Tử Nhạc Nhã, trong mắt tràn đầy lưu luyến nhìn đối phương: “Không có ta, chàng nhất định phải sống thật tốt, phải cố sống cả phần của ta nữa”.
“Diệp tử ngốc!”Tử Nhạc Nhã cúi người hôn lên môi Hồng Diệp, đầu ngón tay khẽ vạch lên cổ tay mình, máu tươi đỏ sẫm tràn ra, miệng không ngừng niệm chú.
“Tiểu Nhã!”Hồng Diệp trừng lớn mắt, dùng toàn bộ sức lực trong thân thể che miệng Tử Nhạc Nhã.
“Không còn kịp rồi”. Tử Nhạc Nhã nhìn Hồng Diệp cười hài lòng: “Nàng cũng đã nghe rồi mà, một khi bắt đầu, thì sẽ không dừng lại được”.
Hồng Diệp trong mắt tràn đầy bi thương nhìn người yêu, không thốt nên lời, chỉ có thể không ngừng gọi hắn: “Tiểu Nhã, tiểu Nhã, tiểu Nhã…”
Tử Nhạc Nhã dịu dàng nhìn Hồng Diệp: “Như vậy không phải rất tốt sao? Mặc kệ chân trời góc biển hay là cùng trời cuối đất, từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ chia cách! Chỉ cần chúng ta có thể cùng một chỗ, nơi nào cũng là thiên đường”.
“Tiểu Nhã…” Bi thương trong mắt Hồng Diệp dần tan biến, cuối cùng chỉ còn lại có tràn đầy hạnh phúc. Hai người dựa vào nhau, khóe môi lộ ra nụ cười thỏa mãn, ngẩng đầu nhìn chiến đấu ác liệt trên bầu trời.
Tầng ánh sáng màu đỏ bao quanh linh chân dần bị hòa tan, ánh sáng màu vàng đất dần dần xuất hiện, giữa không trung truyền đến tiếng Hồng Thiên Phàm gào lên giận dữ: “Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy!”
Mặt đất chấn động cũng dần yên tĩnh lại, kết giới vốn đã bị rách cũng dần liền lại, vững vàng che kết giới ở bên ngoài. Khi vết rách cuối cùng được vá lại, linh châu tỏa ra ánh sáng màu vàng đất bao bọc toàn bộ con dân của Trạch Dân quốc, một dòng nước ấm chảy xuôi trong thân thể mỗi người chữa trị vết thương.
“Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy!” Hồng Thiên Phàm cả người đầy máu tươi vô lực ngã ngồi dưới đất, trong mắt tràn đầy không tin. Linh châu khôi phục bình thường, trận pháp hắn bày ra bị phản phệ, hắn mất năm nghìn năm bày cục, vì sao lại bị phá giải dễ dàng như vậy, hắn không cam lòng, không cam lòng!
“Ta muốn hỏi ngươi một vấn đề”. Hồng Diệp tựa vào lòng Tử Nhạc Nhã, nhìn Hồng Thiên Phàm nhẹ giọng nói: ” Tiểu Phàm, vẫn luôn là ngươi sao?”
Hồng Thiên Phàm ánh mắt vốn là ác độc oán giận, khi nhìn thấy ánh mắt Hồng Diệp lại trở nên dịu dàng, không kịp suy nghĩ đã lên tiếng nói: “Phải”.
“Cám ơn ngươi trả lời ta, cám ơn ngươi, những năm gần đây đã mang niềm vui tới cho ta”. Hồng Diệp cười với Hồng Thiên Phàm, sau đó ngửa mặt nhìn Tử Nhạc Nhã: “Chúng ta đi thôi!”
“Được!” Tử nhạc nhã nhẹ nhàng hôn lên bờ môi tái nhợt của Hồng Diệp, xung quanh hai người tỏa ra ánh sáng chói mắt, chim chóc bay đầy trời, ánh sáng quay về với bầu trời.
Sau một tiếng kêu thảm thiết, Hồng Thiên Phàm ngã xuống, mắt trợn to, bên trong tràn đầy không cam lòng.
“Cảm tạ trời đất, cuối cùng kiếp nạn này cũng chấm dứt”. Đại trưởng lão cảm kích nhìn Diệp Vân: “Đa tạ Diệp công tử ra tay cứu giúp, con dân Trạch Dân quốc đời đời nhớ ơn ân đức của công tử”.
“Người các ngươi nên cảm tạ, không phải là ta…” Diệp Vân yên lặng trên không, nhìn hai người ôm nhau đã không còn hơi thở sinh mệnh kia, nhìn hai người bọn họ ôm nhau mỉm cười hạnh phúc, nhắm mắt lại thở dài một tiếng.
~ Cont ~

Tagged: , , , ,

50 thoughts on “Thiên Ma – Chương 111.1

  1. shuynn97 23/11/2014 lúc 21:55 Reply

    cho mìh xin pass với. mail mìk là belanhlung97@gmail.com

  2. nhok2412 24/11/2014 lúc 15:42 Reply

    E cuong truyen nay luon ruj.tks ss da e dit.
    Ss cho e xin pass dc ko : quynhthu.tt241@gmail.com.
    Tks ss nhju:O

  3. havan 26/11/2014 lúc 10:36 Reply

    Bạn ơi cho mình xin pass chương 111.2 với. mail mình là phamtrung525@gmail.com nhé. Thanks ban nhiều!

  4. nhoxlunkute 26/11/2014 lúc 11:25 Reply

    Nàng oj em rất tkick truyn nay cho em xjn cái pass 111.2 nha gmail em nè: giolanh0009@gmail.com

  5. Hà Đoàn 26/11/2014 lúc 19:29 Reply

    ____26/11___

  6. Nguyen lan 27/11/2014 lúc 04:05 Reply

    Chao ban! Day la lan dau minh viet cho ban. Minh rat hay doc truyen tren trang nha ban. Truyen rat hay. Cam on ban nhieu nha. Cho minh xin pass dc ko?

  7. nhoc con 27/11/2014 lúc 08:50 Reply

    Ban oi,cho minh xin pass chuong 111.2 voi nha. Mail minh la nhoccon.cango@gmail.com. thank ban nhieu. Truyen hay lam ak.

  8. Kaly vo 27/11/2014 lúc 16:07 Reply

    Cho minh xin pass voj, sea_maid_kaly@yahoo.com

  9. Kenly Nguyen 27/11/2014 lúc 17:37 Reply

    Chị Hà, em theo dõi truyện từ đầu tưởng chị drop từ c.101 rồi, làm em đau tim, em cực kỳ thích truyện này chị cho em xin pass với dc không

  10. Hà Đoàn 28/11/2014 lúc 19:48 Reply

    __-28/11___

  11. Nguyen lan 30/11/2014 lúc 18:37 Reply

    Ban oi cho minh xin pass chuong 112 voi nhe. Cam on nhieu. Mail cua minh manhlantri@gmail.com

  12. Hà Đoàn 30/11/2014 lúc 19:53 Reply

    ____30/11___

  13. Fancyfancy 01/12/2014 lúc 16:30 Reply

    Nang ơi tớ đangtheo dõi bộ này nha nang,nang cho to xin pass vao mail fancyfancy1102@gmail.com nhe.Thank nang da bo time va tam huyet edit truyen nhe

  14. mai 02/12/2014 lúc 20:09 Reply

    nang ơi sao không gửi pass cho minh zj?

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: