Thiên Ma – Chương 110

Chương 110: Ma tộc ẩn nấp

 Edit: Hà Đoàn

1377976_826455017387589_9177033137427176976_n

Hồng Diệp vừa dứt lời, mọi người đồng thời ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Diệp Vân không biết phải hình dung cảnh tượng khác thường trên đầu mình ra sao, nàng nghĩ, có lẽ chỉ có cái gọi là thiên lôi cửu kiếp mời có thể sánh bằng hình ảnh này.

Trong lòng càng ngày càng bất an, Diệp Vân nhắm mắt lại hít sâu vào một hơi, khi ánh mắt mở ra chỉ còn sự kiên quyết. Mặc kệ bất an trong lòng từ đâu tới, mặc kệ những tia chớp màu tím đang tàn sát bừa bãi trên đầu, cũng không thể khiến quyết tâm của nàng dao động, Thổ linh châu, nhất định phải lấy được.
Diệp Vân nhìn vẻ mặt kinh sợ nói không nên lời của Hồng Diệp, trầm giọng nói: “Chúng ta đi thôi”.
“Đi? Đi!” Hồng Diệp chợt nghiêng đầu nhìn Diệp Vân, ánh mắt như tro tàn bỗng lóe ra một thứ ánh sáng lạ thường: “Đúng, chúng ta đi mau, nhất định tới kịp, nhất định sẽ tới kịp “.
Nói xong, Hồng Diệp phi người lao nhanh về phía cầu thang.
Mấy người Diệp Vân bám sát theo sau Hồng Diệp, sau một lúc đã tới trước vương cung. Điều khiến mọi người kinh ngạc là, khi họ vào vương cung lại không hề gặp phải sự cản trở nào, cả một vương cung hoa lệ khổng lồ trốn rỗng, không thấy một bóng người.
Đứng trước một con đường, Hồng Diệp đột nhiên ngừng lại, xoay người nhìn đám Diệp Vân: “Tình huống hiện tại rất khó khăn, Vương và các trưởng lão khẳng định là đang ở mật thất canh giữ linh châu, ta biết hiện tại cũng không phải là thời cơ tốt để đến đó lấy linh châu, thế nhưng chúng ta nhất định phải thực hiện kế hoạch trước khi Thiên Long đại trận vạn người hoàn thành. Các ngươi có thể lựa chọn hiện tại rời khỏi đây, ta sẽ không trách các ngươi bội bạc, nhưng các ngươi phải biết rằng, linh châu là căn cơ của Trạch Dân quốc ta, trừ ta ra, sẽ không có ai giúp các ngươi lấy được linh châu”.
Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong yên lặng đứng sau Diệp Vân, Diệp Vân nhìn Hồng Diệp, cười khẽ một tiếng: “Ta biết, chúng ta có thể đi chưa?”
Hai tay trong ống tay áo nắm chặt lại, Hồng Diệp nở nụ cười xinh đẹp với Diệp Vân: “Ta quả là không nhìn nhầm người”.
Nói xong, Hồng Diệp nhấc chân tiếp tục đi về phía trước, vừa đi, vừa nói với Diệp Vân đang đi bên cạnh mình: “Người Trạch Dân quốc thuở nhỏ đều có luyện thần thuật, nhưng người có thể đạt tới cảnh giới viên mãn, trăm năm chỉ có được một người. Vì thế, ngoại trừ Vương, những người còn lại căn bản không thể uy hiếp các ngươi. Đến khi đó ta sẽ ngăn cản Vương, các ngươi chỉ cần giúp ta đối phó với tám vị trưởng lão”.
Diệp Vân vươn tay búng Bạch Hồ nằm trên vai đang muốn mở miệng nói gì đó, hướng Hồng Diệp khẽ gật đầu.
Chỉ mất một lúc, mọi người đã đi tới cuối đường.
Nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, Hồng Diệp hít sâu một hơi nhắm mắt lại, đến khi mở ra bên trong chỉ còn sự kiên quyết, nàng đưa tay đẩy cửa, nhấc chân bước vào.
Linh châu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt đang trôi lơ lửng trên không trung, ánh sáng lúc nhạt lúc đậm, tám lão giả tóc trắng ngồi quanh bốn phía, nam tử mặc quần áo màu bạc đứng bên dưới linh châu, hắn đứng lặng yên ở đó như đang chờ đợi điều gì.
Hồng Diệp vừa đụng phải bóng lưng kia liền ngây ngốc tại chỗ, hai chân giống như hóa đá đứng im, dù làm thế nào cũng không thể bước tiếp.
Nam tử chậm rãi ngẩng đầu quay người lại, ánh mắt nhìn thẳng Hồng Diệp, đôi môi hé mở nói chậm : “Nàng đã đến rồi”.
Hồng Diệp si ngốc nhìn Tử Nhạc Nhã, dùng sức mạnh toàn thân mới khống chế bản thân không chạy về phía hẳn, chậm rãi mở miệng: “Đúng vậy, ta đã trở về”.
Thân thể bay lên không, Tử Nhạc Nhã đã bay tới bên cạnh Hồng Diệp trong nháy mắt, bàn tay dịu dàng xoa lấy khuôn mặt nàng: “Nàng có thể đến tiễn ta một đoạn đường, ta rất vui”.
“Ta đã nói, tại sao chàng vẫn quên”. Hồng Diệp vươn tay đè lại bàn tay đang vuốt ve mặt mình, nàng khẽ cọ má mình vào lòng bàn tay hắn: “Ta nói rồi, nếu như chàng không thể không chịu trách nhiệm, vậy thì đây phải là trách nhiệm của ta mới đúng”.
Tử Nhạc Nhã nhìn vẻ mặt kiên quyết mà bình tĩnh của Hồng Diệp, khuôn mặt dần dần sát lại, trán kề trán, hai hơi thở nóng bỏng đan vào nhau, hắn nhắm nghiền hai mắt, trong miệng không ngừng nỉ non: “Diệp tử ngốc, Diệp tử ngốc … “
“Tiểu Diệp tử … ” Đại trưởng lão chậm rãi đứng lên, khẽ thở dài.
“Đại trưởng lão… ” Hồng Diệp hơi nghiêng đầu tựa vào bả vai Tử Nhạc Nhã, bàn tay tự nhiên ôm lấy thắt lưng hắn, cười hì hì nhìn vẻ mặt thất vọng của đại trưởng lão: “Lần trước ta đã làm chuyện quá đáng như vậy, ngài lại vẫn không giết ta, đã như vậy, chắc hôm nay ngài cũng sẽ không ra tay với ta, đúng không”.
“Tiểu Diệp tử, con là một đứa trẻ thông minh”. Đại trưởng lão bất đắc dĩ cười cười: “Con nói không sai, trước khi một người có được thiên phú hơn con xuất hiện, ta sẽ bảo vệ con thật tốt”.
“Thế nhưng …” Hồng Diệp đáng yêu nghiêng đầu, cười nghịch ngợm với đại trưởng lão nói: “Nếu như ta nói, hắn sống ta sống, hắn chết ta chết thì sao?”
“Tiểu Diệp tử, lần trước bởi vì con không ngoan, Hồng gia mới phải chịu trừng phạt, chẳng lẽ con đã quên sao?” Đại trưởng lão giơ tay lên bóp huyệt thái dương, có chút khổ não nhìn Hồng Diệp: “Người nhà Nhạc Nhã cũng ở cách vách, họ ở trong mật thất thành tâm thành ý cầu nguyện cho Nhạc Nhã, Thiên Phàm cũng ở đó, con biết nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, Cổ gia gia ta không muốn phải làm tổn thương ai hết”.
Thân thể Tử Nhạc Nhã cứng ngắc, ở bên tai Hồng Diệp thấp giọng nói: “Diệp tử, như vậy là đủ rồi, thực sự, đã đủ rồi”.
Hồng Diệp sắc mặt lạnh lùng, hai tròng mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm đại trưởng lão: “Lần trước, ta liều mạng nhận một kiếm của tiểu Nhã cũng phải chạm vào linh châu, ngài sẽ không cho rằng ta là trước khi chết cũng muốn sờ vào một hạt châu rách nát chứ”.
“Tiểu Diệp tử, con quả nhiên là càng ngày càng không ngoan”. Đại trưởng lão thở dài lắc lắc đầu, đưa mắt nhìn đám Diệp Vân vẫn đứng ngoài cửa kia: “Đây là người con tìm tới giúp đỡ sao? Người từ ngoài đến?”
“Trưởng lão”. Diệp Vân khẽ khom người về phía đại trưởng lão: “Ta nghĩ, có lẽ chúng ta có thể nói chuyện, không cần phải … ” Diệp Vân dừng một chút, đầu ngón tay khẽ múa trong không trung, mấy tên mặc đồ đen bỗng bị quăng ra ngoài, Diệp Vân mỉm cười nhìn về phía đại trưởng lão, bổ sung nốt câu vừa rồi: “Đánh nhau”.
“Diệp công tử có bản lĩnh”. Đại trưởng lão khóe mắt giật giật, nâng tay lên vỗ ‘ba ba’ hai cái.
Trong hư không xuất hiện một sợi dây mỏng manh, vài tên áo đen trên mắt đất biến mất vô tung.
Bảy vị trưởng lão đang ngồi cũng đứng bật dậy, hay tay vẫy trong không trung, trên tay mỗi người là những lá cờ màu đỏ to lớn.
Đám Diệp Vân bị vây lại, đại trưởng lão vung lá cờ trong tay, miệng hô: “Kim là âm thủy là dương, dương cực là âm, âm cực là dương, thuận sinh nghịch khắc, lập tức nghe lệnh, khai trận!”
Mười sáu lá cờ được cắm trên mặt đất vững vàng, Diệp Vân cảm thấy trước mắt bỗng tốm sầm lại, đợi đến khi có ánh sáng lại thì hoàn cảnh trước mắt đã hoàn toàn thay đổi, cát bay mù mịt khắp trời, khiến người ta không thể thấy rõ cảnh vật trước mắt.
Là trận pháp sao? Muốn giam giữ bọn họ? Diệp Vân nhếch miệng cười, chân đạp ngũ hành, tay không ngừng kháp ấn, sau khi đi vòng quanh trận pháp một vòng, nàng triệu hồi nguyệt luân, bổ mạnh xuống một điểm…. trong trận, hơn mười kẻ mặc áo đen rơi xuống, miệng phun máu tươi hôn mê bất tỉnh. Cảnh vật trước mắt Diệp Vân biến ảo, những hình ảnh cong vẹo như trong gương, đại sảnh trống rỗng lần nữa xuất hiện trước mắt.
Đại trưởng lão đang đánh với Hồng Diệp thấy Diệp Vân chỉ giơ tay đã có thể hóa giải trận pháp, không khỏi sửng sốt, thiếu chút nữa bị Hồng Diệp thừa cơ đánh lén thành công, đại trưởng lão hơi nhíu nhíu mày, quay đầu lại ra lệnh: “Lão Tam, lão Tứ, lão Ngũ, lão Lục, cả lão Thất lão Bát, mau ngăn bọn họ lại”.
“Đại trưởng lão, ngươi cho là, chỉ dựa vào hai người các ngươi, còn có thể ngăn được ta sao”. Hồng Diệp liếc nhìn tất cả mọi người đang vây quanh Diệp Vân, cúi đầu nở nụ cười, ánh mắt chăm chú nhìn đại trưởng lão tràn đầy điên cuồng: “Ta sẽ không cho các người phá hủy tiểu Nhã, rõ ràng chỉ cần thoát khỏi cấm chế sẽ không phải tiếp tục trăm năm hi sinh một người các người đã không muốn phá hủy linh châu để bảo vệ toàn Trạch Dân quốc, như vậy, để ta tới giúp người các làm!”
Linh châu trôi nổi trên không trung luôn tỏa ra áng sáng vàng dịu nhẹ, chẳng biết từ lúc nào có thêm một tầng sáng màu đỏ xung quanh, hai cổ tay Hồng Diệp chẳng biết bị thương từ lúc nào, từng giọt máu không ngừng nhỏ xuống mặt đấy, nhưng đến giữa đường thì biến mất vô tung, máu từ cổ tay Hồng Diệp càng lúc càng nhiều, tầng ánh sáng đỏ như máu ngoài hạt châu cũng dần đậm lên.
Tử Nhạc Nhã đứng bất động một bên, lòng nóng như lửa đốt, hai mắt mở lớn đỏ ngầu, hắn muốn tiến lên ngăn cản Hồng Diệp, nhưng thân thể bị Hồng Diệp hạ dược không thể động đậy.
“Ta đã nói chúng ta không cần thiết phải đánh nhau, sao các ngươi lại không tin ta chứ”. Diệp Vân liếc nhìn bị Lạc Tâm Hồn và Đoàn Dật Phong dễ dàng đánh bại sáu vị trưởng lão bất đắc dĩ lắc đầu, đứng ở một bên hướng đại trưởng lão nói: “Các ngươi tự xưng là bộ tộc từ tiên giới lưu lại bảo vệ linh châu, như vậy khẳng định biết cấm chế dưới Thanh Sơn, chúng ta là vì Thổ Linh châu mà tới, cấm chế Thanh Sơn đang suy yếu“.
“Cái gì?” Đại trưởng lão nghe vậy giật mình, bị Hồng Diệp đánh vào ngực, cả người bay lên ngã ngồi trên mặt đất.
Bất chấp máu tươi chảy ra từ khóe miệng, đại trưởng lão phi người tới bên cạnh Diệp Vân, bàn tay túm lấy cổ áo nàng, vẻ mặt không thể tin nhìn nàng: “Ngươi nói cái gì, ngươi là người Thanh Sơn? ! Cấm chế của Thanh Sơn suy yếu? !”
“Đúng vậy”. Diệp Vân bình tĩnh nhìn đại trưởng lão: “Nếu ngươi là tộc bảo vệ linh châu, nên biết phong ấn bên dưới Thanh Sơn là cái gì, nên biết một khi cấm chế lơi lỏng sẽ có hậu quả gì”.
Đại trưởng lão hơi giật mình, sau đó cao giọng quát lên: “Ngươi nói ngươi là người Thanh Sơn, chứng cứ đâu, chứng cứ đâu!”
“Chứng cứ?” Diệp Vân nghiêng đầu, tay không ngừng đào bới trong túi trữ vật, hơn nửa ngày mới lấy một khối lệnh bài nhỏ ra, tỉ mỉ quan sát một chút, sau khi xác nhận tiện tay đưa cho đại trưởng lão.
“Lệnh bài của đệ tử Thanh Sơn, quả nhiên là lệnh bài của đệ tử Thanh Sơn!” Đại trưởng lão buông cổ áo Diệp Vân, khuôn mặt cay đắng: “Ngươi đến là vì linh châu, nhưng mà, nhưng mà …”
“Đại trưởng lão, có chỗ nào khó xử sao?” Diệp Vân làm bộ cái gì cũng không biết, săn sóc hỏi đối phương.
“Diệp công tử chắc hẳn đã thấy dị tượng bên ngoài, thực không dám giấu diếm, năm đó không biết tại sao ma tộc lại biết được thổ linh châu được bốn vị tổ tiên bảo vệ ở đây, bọn chúng dùng tính mạng của chín chín tám mươi mốt cao thủ, bày ra cấm chế, khiến khu vực này chìm sâu xuống đáy đầm lầy, muốn hủy diệt linh châu từng chút từng chút một”. Đại trưởng lão trong mắt tràn đầy bi thương: “Vì bảo vệ linh châu, đồng thời cũng vì bảo vệ tộc nhân còn sót lại, bốn vị tổ tiên đã vứt bỏ luân hồn, dùng toàn bộ máu và linh lực để bày ra kết giới này, không cho ma khí bên ngoài xâm lấn. Nhưng cấm chế quá mức lớn mạnh, sau khi bị cấm chế ma tộc bao vây, sinh vật nơi này bắt đầu biến dị, người bên trong cũng không cách nào rời khỏi nơi này được. Cứ cách trăm năm, cấm chế lại bổ sung năng lượng đã tiêu hao và bắt đầu tấn công kết giới, vì duy trì kết giới, cũng vì bảo vệ linh châu, chúng tôi đã suy nghĩ vô số biện pháp, hi sinh vô số tính mạng, mới có thể kéo dài hơi tàn năm nghìn năm nay”.
“Ý của trưởng lão là?”
“Ta biết chuyện phong ấn liên quan tới thái bình thiên hạ, nhưng, vạn vạn con dân Trạch Dân quốc đều vô tội, nếu như công tử muốn lấy linh châu, Trạch Dân quốc ta mất đi lá chắn bảo vệ, dưới sự công kích của cấm chế sẽ không ai có thể sống được”. Trưởng lão hai mắt đục ngầu rơi xuống hai hàng lệ, vô cùng buồn bã nhìn Diệp Vân.
Lão già giảo hoạt này, ông ta đem vấn đề khó ấy đổ lên đầu nàng! Diệp Vân âm thầm mắng một tiếng trong lòng, nhưng nếu nàng đã muốn lấy linh châu, nhưng lại không thể không giải quyết vấn đề này. Liếc nhìn thân hình lung lay sắp đổ của Hồng Diệp, Diệp Vân thở dài, nàng đánh thức Oa Oa đang ngủ say trong túi linh thú dậy.
Đại trưởng lão nghi hoặc nhìn Oa Oa, nhìn nhìn lại Diệp Vân.
Diệp Vân vươn tay nhẹ vuốt Oa Oa còn đang ngủ say, giải thích: “Nó có thể mở cánh cửa tới những thế giới khác”.
Đại trưởng lão hai mắt sáng ngời, ngẩng đầu hướng Hồng Diệp hô: “Tiểu Diệp tử, con còn không dừng lại! Tiểu Nhã được cứu rồi, chúng ta có thể rời khỏi nơi quỷ quái này“.
Mọi người đều ngơ ngẩn, Hồng Diệp vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn đại trưởng lão: “Ngươi … ngươi nói cái gì?”
Sau khi giải thích một lần với Hồng Diệp, đại trưởng lão vẻ mặt hưng phấn chạy về phía sáu ông lão bị Đoàn Dật Phong và Lạc Tâm Hồn khống chế kia, vươn tay cởi bỏ cấm chế trên người bọn họ, giọng nói sang sảng giảng giải tập hợp con dân Trạch Dân quốc rời đi như thế nào.
“Hắn nói, là …. là thật?” Hồng Diệp nhìn nhìn tám trưởng lão hưng phấn như trẻ con kia, vẻ mặt không thể tin nhìn Diệp Vân.
Diệp Vân nhàn nhạt gật gật đầu: “Đương nhiên”.
Hồng Diệp bình tĩnh nhìn Diệp Vân, giọng nói chua xót: “Ngươi ….  đã sớm biết, ta đang gạt ngươi?”
“Có thể có dũng khí, dùng tính mạng của mình cứu người mình yêu, để bảo vệ con dân toàn bộ Trạch Dân quốc”. Diệp Vân cười nhẹ: “Ta rất bội phục ngươi”.
“Xin lỗi … ” Hồng Diệp hướng Diệp Vân xấu hổ cúi đầu: “Ta chỉ là muốn lợi dụng ngươi khống chế các trưởng lão, để ta có cơ hội phá hủy linh châu, thực sự xin lỗi”.
“Người mà ngươi nên xin lỗi, ở bên kia”. Diệp Vân ý chỉ Tử Nhạc Nhã vẫn bất động đứng bên kia nổi giận.
Hồng Diệp cảm kích hướng Diệp Vân khom người, vì dừng bí pháp lại giữa chừng nên bị phản phệ, Hồng Diệp ngã thẳng tắp xuống đất. Diệp Vân búng ngón tay bắn ra một cái, một viên thuốc nhỏ bắn chính xác vào miệng Tử Nhạc Nhã, nhìn đối phương vô ý thức xông tới đỡ lấy thân thể Hồng Diệp.
Tất cả mọi người đều vui vẻ, Diệp Vân ngẩng đầu nhìn viên Thổ linh châu trôi nổi trên không, khẽ cười cười. Từ lúc phát hiện Oa Oa có thể mở được cửa đi ở trong cấm chế này, trong lòng nàng cũng xua tan bớt nỗi bất an. Dù cho bên ngoài gió có lớn hơn, tia chớp lại tàn sát bừa bãi, chỉ cần bọn họ rời đi, ai còn quan tâm cấm chế làm sao nữa.
“Tỷ tỷ, Nhạc Nhã ca ca, hai người làm sao vậy?”
Giọng nói tràn đầy nghi hoặc vang lên, tất cả mọi người nhìn theo nơi phát ra tiếng nó, liền thấy Hồng Thiên Phàm dụi dụi ánh mắt, một bộ mộng đẹp bị quấy rầy, hắn nở nụ cười ngây ngô đứng ở cửa
“Tiểu Phàm, đã tới rồi”. Hồng Diệp vươn một tay, vẻ mặt vui sướng vẫy đệ đệ.
“A! Diệp công tử!” Hồng Thiên Phàm chậm rì rì bước vào cửa, nhìn thấy Diệp Vân hai mắt sáng ngời, câu hỏi cũng quên sạch, bước chân nhẹ nhàng, vui mừng vui mừng reo lên: “Diệp công tử sao cũng đến đây, huynh cùng tỷ tỷ và Nhạc Nhã ca ca đang đùa gì vậy?”
Hồng Thiên Phàm chạy đến trước mặt Diệp Vân đứng lại, ánh mắt đụng phải Oa Oa trên tay Diệp Vân, hiếu kỳ nhìn Oa Oa đang ngủ say sưa, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trong veo của nó, Hồng Thiên Phàm trong lòng đặc biệt biệt muốn chọc vào má nó, lại sợ làm hỏng vật nhỏ này, ngẩng đầu ngây ngô hỏi Diệp Vân: “Diệp công tử, đây là yêu thú gì nha, sao dáng vẻ nó như trẻ con thế?”.
Diệp Vân cười nhẹ đáp: “Tên của nó là Oa Oa”.
“Nó thật đáng yêu nga”. Hồng Thiên Phàm liếc nhìn Oa Oa, lại ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Vân, cành lúc càng cười lớn
Đột nhiên, mấy giọng nói tràn ngập kinh sợ hô lên: “Diệp Vân, cẩn thận!”
“Mẹ, cẩn thận!”
Diệp Vân nghiêng người tránh khỏi thanh đao sáng như tuyết kia, cả người lui về mấy bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đã đánh lén nàng.
Thật là làm cho người ta giật mình, ai cũng không ngờ người đánh lén Diệp Vân lại là hắn!
Lúc này, tóc người trước mắt biến dài, móng tay biến thành màu đen. Căn bản là ma tộc!
Hắn lại là ma tộc!

 

HĐ: đố mn biết ai là ma tộc ?? :3

Tagged: , , , ,

3 thoughts on “Thiên Ma – Chương 110

  1. vi nguyễn 25/10/2014 lúc 10:48 Reply

    Thiên phàm. Hehe. Ko biết đúng ko

  2. ShaDowP 25/10/2014 lúc 21:23 Reply

    “Diệp Vân không biết…” => mời có thể => MỚI
    “Mấy người Diệp Vân…” => trốn rỗng => TRỐNG
    “Diệp Vân vươn tay…” => Bạch Hồ => HỔ (nàng “vô tình” thế là k xong với Hổ ca đâu nhé)
    “Mười sáu lá cờ…” => tốm sầm => TỐI
    ““Nó thật đáng yêu…” => cành lúc => CÀNG
    đúng là k ngờ tới mà,ngỡ như tìm dc đường sống mà giờ cứ như bị dội nước lạnh ấy, ôi ôi, trái tim ta tan nát rồi, tội nghiệp HD, tội nghiệp editor, tội nghiệp reader ta quá, hic…

  3. huyenpham 16/11/2014 lúc 15:12 Reply

    chang le~ la hong thien pham ??

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: