Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 23

Chương 23: Chiến đội mạnh nhất [ II ]

Edit: Hà Đoàn

Đêm nay đặc biệt tối, ngay cả ánh trăng cũng như cảm nhận được hơi thở nguy hiểm trốn tránh phía sau đám mây.

Trên đảo thủ vệ qua lại tuần tra, ai ai cũng được trang bị vũ khí, cảnh giác nhìn bốn phía. Đan Hùng dẫn theo một tiểu đội ẩn nấp xung quanh vùng biển của đảo Tường Long, tận lực tránh khỏi phạm vi giám sát của bọn họ, súng ống đều được trang bị thiết bị giảm thanh, thừa dịp trời tối dẫn người xâm nhập vào. Nhờ bóng đêm tối đen che dấu, vô số họng súng lạnh như băng nhằm vào đầu những kẻ đang tuần tra trên đảo, hơn nữa còn truyền tin tức cho hơn mười chiến thuyền cách đó không xa.
“Lang ca, Hùng ca truyền tin tức tới, trên đảo có gần trăm người tuần tra, chỉ cần ba mươi giây có thể giải quyết hoàn toàn”.
Bôn Lang ừ nhẹ một tiếng, ngồi xuống gác một chân lên, tay thì không ngừng chà lau “vợ yêu” của mình, vẻ mặt hưng phấn, cũng lâu rồi không mang ‘cô’ ra tác chiến thân mật, sợ ‘cô’ cũng bị rỉ sắt mất. Khóe môi anh khẽ cong nói về phía ống điện thoại màu lam:“Lão đại, mọi chuẩn bị đã xong, chỉ chờ trời sáng nữa thôi!”
Chỉ cần hừng đông đối phương vận chuyển hàng hóa ra khỏi đảo, cũng là thời điểm bọn họ ra tay, hy vọng vị tiểu thư Trình Du Nhiên kia có thể chịu đựng ……
Bầu trời dần hửng sáng, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim ríu rít, người luôn mê ngủ như Trình Du Nhiên lại cả đêm không ngủ, mang theo hai mắt gấu mèo bị Tần Tử Duệ lôi kéo ra khỏi phòng. Nhưng, cô lại vô cùng kích động, anh ta nói muốn dẫn cô rời đi, tốt lắm, tên nhóc này cuối cùng cũng có chút lương tâm.
Bến tàu nằm phía sau núi, sóng biển không ngừng vỗ vào rìa đê, Trình Du Nhiên ngồi trên xe cảm nhận gió biển quất vào mặt, có thể thấy để đến được bến tàu thì phải đi qua tuyến phòng vệ này. Cô thấy trên bến tàu là ba chiến thuyền, từng chiếc xe jeep vận chuyển hàng hóa không ngừng ra vào khoang thuyền, mặt đất xuất hiện những vết bánh xe chạy qua, rõ ràng là vết xe ở giữa có phần sâu hơn.
Trình Du Nhiên nhíu mày, xem ra bọn họ đã biết Viêm Dạ Tước nhất định sẽ có hành động, mới đồng thời sử dụng ba chiến thuyền làm thủ thuật che mắt, cô khẽ liếc nhìn chiến thuyền nằm giữa kia.
“Nhìn cái gì? Còn không xuống xe?” Giọng Tần Tử Duệ vang lên bên tai, cô lập tức thu hồi ánh mắt, nghĩ rằng, dù sao cũng có thể rời khỏi còn quản gì mấy việc này. Sau đó, cô nhanh chóng xuống xe, người chung quanh gắt gao nhìn chằm chằm cô, trừ bỏ Tần Tử Duệ, ánh mắt của bọn họ đều có chút khác lạ.
“Đi thôi”. Tần Tử Duệ kéo cô đi về phía chiến thuyền ở giữa kia, chỉ cần lên con thuyền này, cô có thể rời khỏi cái nơi gọi là đảo Tường Long này rồi.
Lúc này, A Tạp chạy nhanh tới, khẽ nói bên tai Tần Tử Duệ:“Duệ ca, Lục gia thu được tin tức từ Kim gia, nói người Viêm bang đã bắt đầu hành động”.
“Thật đúng lúc, chúng ta lại có thể gặp lại bọn Viêm bang!” Tần Viễn nhíu mày, khiêng súng máy, nói.
Chỉ có Tần Tử Duệ nhíu nhíu mày, ý bảo Tần Viễn đi trước chuẩn bị, A Tạp lại nói thêm :“Lục gia nói, vì để anh tránh phân tâm nên ý bảo để cô Trình ở lại, chờ ngày mai sẽ đích thân dẫn cô Trình đến hội hợp với anh. Lục gia nói, ông ấy biết suy nghĩ của anh, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô Trình”.
Tần Tử Duệ được Lục gia nuôi lớn, cho nên rất tin tưởng Lục gia. Hơn nữa nếu lần này thực sự đụng độ với người của Viêm bang ở trên biển, anh lại dẫn theo một người phụ nữ cũng không tiện lắm, nghĩ nghĩ, liền bảo A Tạp đến gần nói,“A Tạp, cậu không cần theo anh lên thuyền, cậu ở lại bảo vệ cô ấy, ngày mai hãy dẫn cô ấy tới hội hợp với anh. Cậu nhớ kỹ, hãy trông nom cô ấy”.
A Tạp đương nhiên nghe ra ý của Tần Tử Duệ, không ngờ Duệ ca lại để ý cô Trình này như vậy, thận trọng gật gật đầu,“Duệ ca, anh yên tâm, em dùng tính mạng của mình đảm bảo”.
Tần Tử Duệ vỗ vỗ vai A Tạp, xoay người nhìn về phía Trình Du Nhiên, nói:“Cô trước ở lại trên đảo với A Tạp, đêm nay lại rời đi”.
“Vì sao? Tôi không muốn ở lại”. Trình Du Nhiên phản ứng đầu tiên chính là phản đối, nếu đã không có cọng rơm cứu mạng là Tần Tử Duệ, cô có dự cảm, ở trong này nhất định sẽ có nguy hiểm,“Tần Tử Duệ, anh nói sẽ dẫn tôi rời đi”.
“Nếu cô nghe lời, cũng sẽ rời đi được. A Tạp sẽ bảo vệ cô, đêm nay lại đưa cô rời đảo”. Tần Tử Duệ như đang trấn an một đứa nhỏ không nghe lời. Trình Du Nhiên nghe đến đó cũng hiểu rõ, cô là phải ở lại, cũng không nói gì thêm. Tần Tử Duệ nhìn thoáng qua A Tạp liền xoay người đi về bến tàu.
“Cô Trình cứ yên tâm, Duệ ca đã dặn tôi bảo vệ cô, mời cô đi bên này”. A Tạp lễ phép mở miệng, Trình Du Nhiên thở dài một hơi, nơi này dù sao cũng là mái hiên nhà người khác, chỉ đành cúi đầu xem tình huống.
Nhưng mà, ngay khi xe jeep vừa xuyên qua rừng cây, một đám người xuất hiện ngăn cản cô và A Tạp.
“Các người làm cái gì vậy?” A Tạp lạnh lùng nói, cầm súng trong tay, ngạc nhiên nhìn người xuất hiện,“Anh cả, anh đây là…..”.
“Lục gia nói, dẫn cô ta tới chỗ Lục gia”. Lục Hạo dáng vẻ hung ác nói.
A Tạp cảm thấy có gì đó không thích hợp, hắn chỉ luôn trung thành với Duệ ca,“Duệ ca có dặn, phải đưa cô Trình đây về phòng, đêm nay đưa cô ấy ra đảo hội hợp với Duệ –”
Anh ta còn chưa nói xong, mấy cây súng máy chỉ vào đầu, Lục Hạo cười mỉa mai, ngạo nghễ đi tới,“Rốt cuộc trên đảo này nghe lời Tử Duệ, hay là nghe ba ta !”
“Đương nhiên là nghe Lục gia “. A Tạp vừa nói xong liền bị vài người tước súng.
Lục Hạo một tay tóm lấy Trình Du Nhiên, dặn dò cấp dưới :“Các cậu dẫn A Tạp đi xuống!”
Nói xong, hắn ta kéo Trình Du Nhiên lên xe mình, một đường đi thẳng về phía biệt thự màu xám kia, Lục Hạo nhìn cô, sờ sờ cằm, nói:“Thật sự là đáng tiếc cho một người đẹp”.
Lúc này, xe đã tới trước biệt thự, Trình Du Nhiên bị kéo vào một gian phòng tối đen, một gã thuộc hạ tiến tới, thấp giọng nói:“Hạo ca, không tốt rồi, nửa đường A Tạp chạy mất!”
“Các ngươi đúng là phế vật! Ở trong này nhìn”. Lục hạo sắc mặt trầm xuống, cầm súng lao ra ngoài.
Hắn đi không được bao lâu, Lục gia đi đến, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, chỉ là trong nụ cười này còn mang theo ác độc, nhìn nhìn người bị trói.
Trình Du Nhiên cũng không giãy dụa, chỉ khẽ nâng mắt lên nhìn, ông ta bỗng cười âm trầm:“Quả nhiên là ‘Y vương’, tuy rằng cô đã cứu mạng của ta, nhưng cũng không có nghĩa là ta không muốn mạng của cô”.
Lão hồ ly giảo hoạt này, Trình Du Nhiên hừ lạnh trong lòng, nếu ngay cả con nuôi cũng có thể lừa gạt, thì những lời tối qua cũng chỉ là diễn trò.
“Lão kim, người phụ nữ này giao cho ông, tùy tiện ông xử trí!”
Dứt lời, cánh cửa phòng mở ra, Kim Vạn đi tới, Lục Tường xoay người, ông ta vỗ vỗ bả vai Kim Vạn liền đi ra ngoài.
Trình Du Nhiên trong lòng ngẩn ra, xem ra thật sự là trốn không thoát hang hổ sao?
Lúc này, khu vực xung quanh đảo nhỏ vô cùng yên ả, tia sáng đầu tiên trong ngày vừa le lói sau đám mây.
Bỗng nhiên, đùng đùng đoàng–
Tiếng súng máy vang lên nặng nề, một viên đạn cũng không hề lãng phí, thủ vệ đang tuần tra không ngừng ngã xuống, đám hải tặc phản ứng lại, đang muốn rút ra súng bên hông, cũng đã ngã xuống đất.
Trên thuyền dần mất khống chế, những người được huấn luyện chuyên nghiệp nhảy lên thuyền, giải quyết những tên còn lại, tay giơ cao lên làm một tư thế OK.
“Rốt cục đến chúng ta ! Đi!”
Bôn Lang thu được ám hiệu, tùy tiên quăng kính viễn vọng sang bên, ca nô nhanh chóng tiếp ứng, kế tiếp, nên cho bọn họ thấy rõ, chiến đội mạnh nhất của Viêm bang!
__ Hết chương 23 ___

Tagged: , ,

2 thoughts on “Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 23

  1. pecqy 18/11/2014 lúc 13:46 Reply

    chap mớj nhanh nha tg, truyện nè hay lém. đợj mãj mớj kó… hehe…

  2. nguyenhuong nguyenhuong 19/03/2015 lúc 07:33 Reply

    truyen hay qua cam on ban

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: