Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 15

Một kiến trúc tuyệt đẹp đứng sừng sững, giống như một xã hội nhỏ độc lập, khi họ xuất hiện nhận được vô số sự chú ý.

Một kiến trúc tuyệt đẹp đứng sừng sững, giống như một xã hội nhỏ độc lập, khi họ xuất hiện nhận được vô số sự chú ý.

Edit: Hà Đoàn

Beta: Minnamin

Chương 15: Không trả công, mặc xác!

Đoàn xe chạy vào khu căn cứ, xung quanh có rất nhiều người đứng gác, vai đeo súng liên thanh. Gác cổng đi đến, kính cẩn cúi chào với xe của Viêm Dạ Tước, sau đó đoàn xe mới chầm chậm tiến vào khu căn cứ.

Trước kia, Trình Du Nhiên luôn nghĩ trong những khu rừng già này toàn là mấy bộ lạc lạc hậu, nhưng hình ảnh trước mắt hoàn toàn khác với cô tưởng tượng. Một kiến trúc tuyệt đẹp đứng sừng sững, giống như một xã hội nhỏ độc lập, khi họ xuất hiện nhận được vô số sự chú ý.

Đoàn xe đi qua quảng trường rộng lớn, tiến thẳng về phía đông, sau đó dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn, chung quanh có người canh gác. Người gác cổng chào bọn họ sau đó mới có người dùng bộ đàm thông báo nhanh hai ba câu gì đó, cánh cổng sắt nặng nề mở ra.

Các xe đi theo sau phân ra các hướng, chỉ có ba chiếc của những người đi cùng Viêm Dạ Tước mới được tiến vào sân, xe vòng qua đài phun nước ở sân rồi ngừng trước bậc thang của biệt thự. Bôn Lang và Phi Ưng xuống xe, hai bên trái phải đều có lính canh gác.

“Còn ngây ngốc gì nữa, xuống xe!” Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói một câu rồi lập tức bước ra khỏi xe, lính canh gác hai bên cầu thang lập tức cúi chào.

Trình Du Nhiên ra khỏi xe sau Viêm Dạ Tước, trên đường tới đây cô đã thay một bộ quần áo dã chiến bó sát, tóc dài được buộc lên, có vẻ vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái. Đương nhiên gây chú ý không nhỏ tại nơi toàn động vật giống đực này.

Đặc biệt người đàn ông phụ trách đón tiếp Viêm Dạ Tước, vừa đến đã nhìn chằm chằm Trình Du Nhiên, quả thực là bị rung động không nhỏ. Hắn quen biết Viêm Dạ Tước mười mấy năm, chưa bao giờ thấy Viêm Dạ Tước có phụ nữ, nhưng người đứng bên cạnh hắn giờ phút này là phụ nữ hàng thật giá thật.

“Nhìn đủ chưa?” Viêm Dạ Tước nói khô khốc, người đàn ông kia khẽ cười, nếu lão đại đã mở miệng thì không thể nói thêm gì rồi. Hắn lập tức im lặng, nhưng sự tò mò không hề bị dập tắt, chờ có cơ hội sẽ tìm hiểu một chút.

Người đàn ông luôn cười phóng đãng kia tên Văn Long, con nuôi của Văn lão. Văn lão là chú của Viêm Dạ Tước, cũng là người hết sức ủng hộ hắn tại Viêm bang. Văn Long được Văn lão nhận nuôi từ nhỏ, trở thành bạn tốt với Viêm Dạ Tước, giờ Văn lão đổ bệnh, việc làm ăn của khu Tam Giác Vàng đều do Văn Long quản lý.

Tuy nhiên, việc làm ăn của Viêm bang tại đây không phải là thuốc phiện, Tam Giác Vàng ngoài là cội nguồn của thuốc phiện, cũng là nguồn gốc của vũ khí đạn dược mạnh nhất.

Lúc trước, Tam Giác Vàng chỉ sản xuất thuốc phiện, trở thành nơi cung cấp thuốc phiện cho toàn thế giới, sau nhiều năm mua bán, các giao dịch về thuốc phiện ngày càng lớn. Nhiều thế lực tự thành lập quân đội cho mình tại đây, vì thế súng ống đạn dược bắt đầu nổi lên, thông qua thuốc phiện mà phát triển vũ khí. Bởi vậy càng ngày càng xuất hiện nhiều kẻ buôn bán chế tạo súng ống, từ đó nơi này cũng trở thành trung tâm thị trường vũ khí và thuốc nổ ở Châu Á.

Cho nên, chú Văn vẫn luôn ở Tam Giác Vàng cai quản mối làm ăn này giúp Viêm Dạ Tước, giờ thì là Văn Long.

Văn Long thu ánh mắt đang nhìn Trình Du Nhiên, hỏi: “Tước, tên nhãi Chấn Vũ chưa tới? Ai phẫu thuật cho cha nuôi tôi bây giờ?”.

“Để cô ta mổ cho Văn lão”. Trình Du Nhiên còn đang thưởng thức sự bài trí ở nơi này, hết sức thán phục sự đặc sắc của nó, bỗng bị một câu của Viêm Dạ Tước kéo về thực tại. Cô chỉ vào mình, hóa ra mang mình tới đây là để làm phẫu thuật cho người nào đó?

Được rồi, nếu đối phương đã biết thân phận của cô, cô cũng không nhiều lời làm gì: “Anh biết đấy, giá để tôi mổ rất đắt, hơn nữa còn phải trả trước…”.

Cô định tuôn ra một tràng bỗng im bặt, đôi mắt lạnh lùng của Viêm Dạ Tước đang nhìn cô chằm chằm khiến cô nuốt nước miếng, cô sợ gì chứ? Sao cô phải sợ, người có việc nhờ vả là hắn, cô đâu có làm cái gì sai đâu, nghĩ đến đây, cô liền ưỡn ngực thẳng lưng, nói chắc nịch: “Không trả công, đánh chết tôi cũng sẽ không làm!”.

Đây là lần đầu tiên có người dám thẳng thừng đòi tiền công với lão đại, với tính cách của lão đại, cô nhất định sẽ chết rất thảm.

Lần này chết thì chết, cho dù chết cũng phải có tôn nghiêm, cô làm việc vốn có quy định của riêng mình, vươn tay về phía Viêm Dạ Tước: “Trả thù lao trước”.

Những người đứng chung quanh đều hít sâu một hơi, người phụ nữ này đúng là được voi đòi tiên, nhưng điều khiến bọn họ lộn tròng mắt thực sự đã xảy ra ngay sau một giây.

“Cô muốn trả công thế nào?” Viêm Dạ Tước quay lại nhìn người phụ nữ ngoan cố trước mặt, trầm giọng nói.

Cái gì! Lão đại đồng ý trả công cho cô ta!

Ngay cả Trình Du Nhiên cũng ngây người, hắn ta đồng ý rồi, nhưng lúc này cô lại không nghĩ ra mình muốn thứ gì. Mắt cô đảo liên tục, nói: “Hiện giờ tôi chưa nghĩ ra, cứ ghi nợ vào trước, Viêm lão đại, anh đừng có nói mà không giữ lời”.

Trình Du Nhiên hếch cái mũi lên, nở một nụ cười xinh đẹp, sau đó quay về phía Văn Long nói: “Đại ca à, không phải muốn tôi cứu người à? Sao chưa dẫn đường?”.

Văn Long nhìn sắc mặt Viêm Dạ Tước, thấy hắn khẽ gật đầu, bấy giờ mới dẫn Trình Du Nhiên đi đến một căn phòng. Hắn ta cũng không nghi ngờ người phụ nữ này thực sự có bản lĩnh như vậy không, bởi vì người có thể khiến Viêm Dạ Tước dẫn đến cứu cha nuôi, tuyệt đối không phải là bác sĩ bình thường.

Có điều, người phụ nữ mặc quân trang này rất thú vị, hơn nữa còn to gan uy hiếp Viêm Dạ Tước. Hắn thật muốn biết món nợ được ghi lại kia cô ta sẽ muốn trả công thế nào, có điều, lúc này hắn còn tò mò một chuyện hơn, “Này, cô quen Tước thế nào?”.

“Chuyện này liên quan tới anh à? Nhớ kỹ, tên tôi không phải là ‘này’”. Trình Du Nhiên khinh thường nhìn Văn Long một cái, đổi áo rồi nhận báo cáo về ca bệnh từ một vị bác sĩ.

Văn Long nhìn cô, nói:“Cha nuôi tôi nhờ cô”.

“Nếu lo lắng có thể tìm bác sĩ khác”. Trình Du Nhiên bỏ lại một câu rồi đi vào phòng.

Văn Long thở dài, giọng điệu của người phụ nữ này thật kiên quyết, bất đắc dĩ nhún vai, đi nhanh về phía phòng họp.

Lúc này bên phía Viêm Dạ Tước, tiếng giày da dồn dập vang lên trên hành lang, cả sàn nhà như rung động.

Đẩy cửa vào, bóng người cao lớn đứng trước sổ, ánh mắt lạnh lùng phóng về phía cảnh sắc bên ngoài, khi hắn thu hồi tầm mắt, một cảm giác lạnh lẽo bao phủ những người ngồi nơi này. Giọng hắn lạnh lùng không chút tình cảm: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!?”.

~ Hết Chương 15 ~

 

 

Tagged: ,

13 thoughts on “Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 15

  1. huyen 02/03/2014 lúc 00:28 Reply

    thanks b nhieu nhe

  2. phuongvu 02/03/2014 lúc 08:59 Reply

    Truyen rat hay. Thanks nang

  3. Yumi 02/03/2014 lúc 09:36 Reply

    Thank nàng nhé !

  4. Nhược Hàn 02/03/2014 lúc 10:25 Reply

    *thở dài thươn thượt* tước ca băng lãnh thế này sao tỷ chịu nổi a~ ta thương ca, thương tỷ, thương cả nặc tiểu đệ a~ chừng nào mới nhận ra nhau trời…ngao~ mà truyện có tất cả mấy chương vậy nàng?

    • Minnamin 02/03/2014 lúc 11:03 Reply

      197 chương nàng nhé 😀

  5. yongnguuchan 02/03/2014 lúc 14:13 Reply

    âyza! Tước ca băng lãnh thế này với Nhiên tỷ chắc trong mấy chap đầu thôi nhỉ? mà HE kh nàng ?

    • Minnamin 02/03/2014 lúc 20:51 Reply

      HE nàng ạ, ổng lạnh đc vài bữa thôi rồi đổ chị ý liền mà =))

      • yongnguuchan 03/03/2014 lúc 10:59 Reply

        mà lịch post của nàng là ??

        • Minnamin 08/03/2014 lúc 23:09

          không cố định nàng ạ, còn tùy vào người edit là Hà Đoàn vì tỷ ý edit tận 4 truyện lận, và mình cũng đang lớp 12 giai đoạn nước rút nữa, sau tháng 7 chắc sẽ đều hơn ^^

  6. nhocphich 03/03/2014 lúc 10:02 Reply

    trời, gio chung ta moi chuoing 5, ma chuong 197 moi nahn ra nhau, ac ac con ca chang duong dai de di, thanks nhe

  7. phuongvu 03/03/2014 lúc 12:34 Reply

    Co lich pots k nang

    • Minnamin 08/03/2014 lúc 23:09 Reply

      ta không có lịch cố định nàng ơi, sẽ cố tối thiểu 2-3 chương 1 tuần ^^

  8. akisah 04/03/2014 lúc 22:32 Reply

    Tước ca lạnh thế này thì sau này sẽ càng bị ngược thôi. Thanks nàng

Trả lời Nhược Hàn Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: