Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 6

Bác sĩ tư nhân đứng một bên nhìn quá trình mổ, trán đẫm mồ hôi, ông quả thật không thể tin điều đang xảy ra trước mắt, ngay cả Tiếu Chấn Vũ cũng có chút khiếp sợ, đã thấy được tay của đứa bé, mà Trình Du Nhiên vẫn bình tĩnh như trước, tay càng lúc càng nhanh...

Bác sĩ tư nhân đứng một bên nhìn quá trình mổ, trán đẫm mồ hôi, ông quả thật không thể tin điều đang xảy ra trước mắt, ngay cả Tiếu Chấn Vũ cũng có chút khiếp sợ, đã thấy được tay của đứa bé, mà Trình Du Nhiên vẫn bình tĩnh như trước, tay càng lúc càng nhanh…

Edit: Hà Đoàn

Beta: Minnamin

Chương 6: Bản sắc kẻ học y

“Không ổn rồi, cứu với, ở đây có người ngất xỉu!” Phía bên kia có người hét lên, rất nhiều người lập tức chạy tới, có người hốt hoảng kêu: “Ở đây có ai là bác sĩ không?”.

“Xin tránh đường, tôi là bác sĩ”. Trình Du Nhiên đi nhanh tới, vừa nói vừa lách qua đám người, ra hiệu cho Tiểu Nặc đứng yên một chỗ, cô nhìn người phụ nữ có thai đang nằm trên sàn. Hơi khom người, cô không do dự xé rộng chiếc váy bó cản trở hoạt động rồi ngồi xuống bên người bệnh.

“Tôi là bác sĩ, cô đừng sợ, thở đều nào”.

Một tay đỡ lấy người phụ nữ, một tay cẩn thận đỡ cô ấy nằm ngửa ra sàn. Nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và tràn đầy mồ hôi của của người phụ nữ, Du Nhiên bật thốt, “Lâm?”.

“Cathy, cứu con mình với”. Lâm nắm lấy tay Trình Du Nhiên, run run, sắc mặt ngày tái nhợt, nhưng trong mắt lại tràn ngập tin tưởng, tin người mà cô đang nắm tay này nhất định có thể cứu được con cô.

Nghe Lâm nói vậy, Trình Du Nhiên chau mày, nhưng cô có thể hiểu cái cảm giác ấy, bởi vì cô cũng là mẹ của một đứa trẻ, cũng đã từng có quyết định như vậy. Giờ khắc này, đã không còn thời gian để suy nghĩ đến việc khác, cô nắm lấy cổ tay Lâm, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên mạch đập, chung quanh đều trở nê yên lặng vô cùng, hai vệ sĩ mặc âu phục đen đứng bên cạnh, vốn đi tìm bác sĩ tư nhân nhưng khi đến nơi thấy vậy thì yên lặng không nói gì.

“Cậu đau ở đâu?” Tiếng nói của Trình Du Nhiên phá vỡ sự yên lặng, Lâm thở dồn dập, đứt quãng trả lời: “Bụng, bụng trên”.

Trình Du Nhiên khép năm ngón tay lại, nhẹ nhàng đè vào phía bụng trên của Lâm, “Chỗ này đau không?”.

“Hình như…..” Lâm còn chưa nói xong, tay của Trình Du Nhiên ấn mạnh hơn một chút sau đó lại nâng lên, lúc này Lâm bị đau kêu lên một tiếng, chảy cả nước mắt, tiếng hít thở càng lúc càng dồn dập, Trình Du Nhiên tiếp tục xem mạch đập của cô, “Đau như thế nào?”.

“Tất cả, bụng như thắt lại…..” Tiếng ‘đau’ còn chưa nói xong, cô hít mạnh một hơi, khó chịu bật ra hai tiếng, hô hấp càng nhanh, rồi ngay sau đó dường như sắp không thở được nữa vậy, mặt đỏ lên. Khi bụng càng lớn, áp suất lên tim càng nặng, bụng tích nước dẫn đến khó thở.

Trình Du Nhiên ngước mắt nhìn người bác sĩ đang cầm hòm y tế đứng một  bên: “Để hòm thuốc xuống, lập tức đi chuẩn bị cáng, phải mau tiến hành mổ đẻ”.

“Phải, phải mổ ở trên này sao? Hơn nữa, Lâm phu nhân còn chưa tới ngày sinh”. Bác sĩ có chút do dự nói, nhưng hiện giờ đang ở vùng biển quốc tế, trên tàu lại không có thiết bị điều trị tốt nhất, nếu xảy ra chuyện gì, ông cũng không gánh nổi trách nhiệm.

Trình Du Nhiên thoáng nhìn về phía con trai, Tiểu Nặc như đoán được ý mẹ, thân hình nhỏ bé linh hoạt đưa hòm thuốc đến cho mẹ. Cậu bé đặt hòm thuốc xuống trước mặt mẹ rồi lui ra sau, mang laptop của cô bé đứng cạnh tới chỉ vào sơ đồ tàu thủy trên màn hình: “Mẹ, khoang số 3 có phòng cấp cứu”.

Lúc này Trình Du Nhiên đã đeo bao tay, nghe xong, cô cầm châm dùng để châm cứu trong hòm thuốc, nhẹ nhàng đè vào một vị trí trên ngực Lâm, không do dự châm xuống. Lập tức, hơi thở của Lâm dần ổn định, tay cô ấy vẫn cầm chặt tay cô, không nói gì nhưng dùng ánh mắt để báo cho cô biết, bất kể thế nào, chỉ cần bảo đảm sự an toàn cho đứa bé.

“Yên tâm, hai mẹ con cậu sẽ không có chuyện gì”. Trình Du Nhiên gật đầu với cô ấy, cho dù khi thực hiện những ca mổ ở chợ đen, cô cũng chưa từng mang vẻ mặt nghiêm túc như vậy, nhưng lần này, cô không thể qua loa.

Lúc này, Tiếu Chấn Vũ đã dẫn theo nhân viên y tế trên thuyền mang cáng đến, thật cẩn thận nâng Lâm lên cáng rồi gấp gáp đưa lên tầng 3, Tiếu Chấn Vũ cũng đi vào, chỉ mang theo một đôi găng tay, “Để tôi phụ cô”.

Mọi người thấy vậy một bác sĩ nổi tiếng lại đồng ý phụ tá cho một thực tập sinh thì ngạc nhiên. Nhưng Tiếu Chấn Vũ lại nhận ra, năng lực của cô không chỉ dừng ở mức thực tập.

Trình Du Nhiên gật đầu, ra hiệu cho con chờ ở ngoài sau đó đóng cửa lại, trong phòng còn có một bác sĩ tư nhân, ông ra để điện thoại xuống,nói: “Thuốc gây mê sẽ đến ngay, nhưng phải đợi một lúc”.

“Không còn thời gian đợi nữa, dao giải phẫu”. Trình Du Nhiên vươn tay, ra hiệu cho Tiếu Chấn Vũ đưa dao giải phẫu cho cô.

Cầm dao, mổ, đổi dao, mỗi một động tác đều nhanh và chuẩn, máu không ngừng chảy, Trình Du Nhiên bình tĩnh lên tiếng: “Liên tục báo nhịp tim”.

Bác sĩ tư nhân đứng một bên nhìn quá trình mổ, trán đẫm mồ hôi, ông quả thật không thể tin điều đang xảy ra trước mắt, ngay cả Tiếu Chấn Vũ cũng có chút khiếp sợ, đã thấy được tay của đứa bé, mà Trình Du Nhiên vẫn bình tĩnh như trước, tay càng lúc càng nhanh, “Dao giải phẫu……kẹp cầm máu…..”.

“Nhịp tim đang giảm xuống rất nhanh”. Bác sĩ tư nhân căng thẳng đến mức tim như sắp bắn ra khỏi lồng ngực, tiếp tục báo cáo các chỉ số, lúc này, thuốc gây mê đã được mang đến, nhân viên y tế vội vã đẩy cửa ra, Tiếu Chấn Vũ lập tức treo bịch thuốc gây mê lên.

Nhưng mà ngay sau đó, Trình Du Nhiên đã nhanh chóng bế được đứa nhỏ ra, oe oe ~~

Tiếng khóc vang dội của một sinh mệnh nhỏ vang lên lần đầu tiên khi đến thế giới này vang vọng khắp phòng cấp cứu, nhân viên hộ y lập tức bế đứa bé, kiểm tra cơ thể của bé, còn Du Nhiên khâu vết thương cho Lâm, cẩn thận kiểm tra nhịp tim.

“Lâm, là con trai, chúc mừng cậu”. Em bé và mẹ đều bình an vô sự, Trình Du Nhiên tháo khẩu trang xuống, khóe môi hơi mỉm cười.

Lâm yếu ớt nằm ở trên giường, cả người đầm đìa mồ hôi, hai mí mắt nhẹ nhàng nâng lên, mệt mỏi và suy yếu thở ra một hơi, nhưng cô biết, cô đã sinh đứa bé ra, đây là con của cô và Caesar, con của gia tộc Belle, cô nhìn Trình Du Nhiên, xúc động nói:“ Du Nhiên, cảm ơn cậu ”.

“Cũng nhờ ý trí mạnh mẽ của cậu”. Trình Du Nhiên ngắm đứa nhỏ trong tay nhân viên hộ y rồi đưa tay ôm lấy, đặt xuống bên cạnh Lâm để mẹ của bé ôm. Cũng giống như cô năm ấy khi nằm trên giường mổ, bác sĩ ôm Tiểu Nặc đến, đôi tay bé nhỏ của bé cầm lấy ngón tay của cô……

Lúc này, tàu thủy đã cập cảng, đội ngũ nhân viên y tế đã chờ sẵn tại bến, Trình Du Nhiên dắt tay con, cùng đưa Lâm ra khỏi khoang thuyền.

“Lần này cũng nhờ có anh “. Cô cười cười với Tiếu Chấn Vũ, sau đó quay đầu rời đi.

Tiếu Chấn Vũ còn chưa tới kịp lên tiếng đã thấy bọn họ đi xa, anh đứng tại chỗ nhìn theo những người đang rời khỏi thuyền, ánh mắt dừng lại trên bóng dáng của hai mẹ con.

~ Hết chương 6 ~

Advertisements

Tagged: ,

One thought on “Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 6

  1. Nguyệt Mai 08/03/2014 lúc 23:01 Reply

    “mang laptop của cô bé đứng cạnh tới chỉ vào sơ đồ tàu thủy trên màn hình” – cô bé?

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: