Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 3

Nếu ông trời đã cho cô ta xuống trần gian này, nhất định dù có phải đau khổ về tâm hồn, lao lực về gân cốt, suy dinh dưỡng về thể xác, khốn cùng về sinh mệnh, cô cũng phải hàng phục yêu ma này, cho nên phải nhịn, không nhịn được cũng nhịn.

Nếu ông trời đã cho cô ta xuống trần gian này, nhất định dù có phải đau khổ về tâm hồn, lao lực về gân cốt, suy dinh dưỡng về thể xác, khốn cùng về sinh mệnh, cô cũng phải hàng phục yêu ma này, cho nên phải nhịn, không nhịn được cũng nhịn.

Edit: Hà Đoàn

Beta: Min

Chương 3: Gặp bạn cũ

Trình Du Nhiên đánh xe vào hầm, vừa vào đến bệnh viện đã thấy Đại Vĩ nghênh ngang đi tới, trên mặt mang theo nụ cười trêu chọc: “Du Nhiên, hai ngày nghỉ có vẻ hưởng thụ tốt nhỉ? Mặt mày hồng hào, có chuyện tốt hả”.

“Đúng, chuyện vô cùng tốt!” Hôm qua tận nửa đêm mới về đến Hongkong, vừa sáng sớm đã phải đậy đi làm, đúng là tra tấn, Trình Du Nhiên ngáp một cái, nói: “Tốt đến mức thời gian ngủ còn chẳng đủ”.

“Ố ồ, ai khiến em ngay cả thời gian ngủ cũng không có thế? Thế là quá mạnh mẽ rồi đó!” Đại Vĩ càng nói càng hăng, lại còn dùng giọng nói sang sảng như vậy, Trình Du Nhiên trợn mắt nhìn một lúc rồi nhanh chóng cất bước vào thang máy, tên nhóc này cũng nhanh chóng chạy vào, lại tiếp tục nói: “Chẳng lẽ thất tình nên mới mất ngủ? Thế thì càng tốt, nói trước nha, em phải để cơ hội lại cho anh đấy, anh chỉ cần yêu em một lần cũng thấy đủ rồi”.

Trình Du Nhiên thật sự không muốn quan tâm đến người đàn ông lúc nào cũng hô to tuyên ngôn tình yêu thế này, theo cô biết, chắc hẳn anh ta không chỉ nói vậy với một mình cô, nên cô cũng không để ý, khinh bỉ liếc nhìn anh ta một cái, cô đi đến khoa phụ sản, cầu cho đừng lại đúng lúc sắp hết ba tháng này mà xảy ra chuyện khiến cô không tốt nghiệp được, nếu không thì mặt mũi mất hết.

Trong phòng họp, tất cả mọi người đã đến đủ, riêng người được xưng tụng là Thần mặt đen – bác sĩ Lưu đang không ngừng nhìn đồng hồ, khi sắp đến giờ, cửa phòng họp bỗng bị mở mạnh ra.

Trình Du Nhiên đi đến, cô khoác một chiếc áo blouse trắng, mái tóc dài được buộc lên cao, nhìn bác sĩ Lưu, cố nở một nụ cười tự nhiên nhất, cô cất giọng trong trẻo: “Thực tập sinh Trình Du Nhiên báo cáo”.

Cái tên Trình Du Nhiên đã sớm nổi khắp bệnh viện này, thường xuyên đi làm muộn không nói làm gì, lại còn hai lần đi thi tốt nghiệp muộn, người ta là không qua được kỳ thi, còn cô là không đến kịp để dự thi, lý lịch như vậy chưa từng có ở bất kì bác sĩ thực tập nào, bác sĩ Lưu đẩy gọng kính đen lên, liếc qua đánh quá Trình Du Nhiên rồi nói: “Nếu mọi người đã đến đủ, chúng ta bắt đầu cuộc họp”.

Trước khi đến đây, cũng đã có người nhắc nhở cô, cẩn thận bác sĩ Lưu, rất nhiều thực tập sinh dưới trướng cô ta đã không được tốt nghiệp.

May quá may quá, vừa kịp lúc, lần này không có muộn, nếu không bác sĩ Lưu này tuyệt đối sẽ không tha cho cô, Trình Du Nhiên thở phào một hơi, nhanh chóng ngồi xuống vị trí của mình.

Cuộc họp kéo dài khoảng 10 phút, các bác sĩ phụ trách sẽ dẫn thực tập sinh của mình đến chỗ làm việc, Trình Du Nhiên nhìn tờ phân công công tác của mình có ghi Lưu Văn Hoa, nụ cười trên mặt trở nên cứng ngắc, đây, đây quả là quá để mắt cô rồi, phân luôn cho bác sĩ Lưu ư…

“Thất thần cái gì? Còn chưa đi?” Bác sĩ Lưu đứng dậy, đưa mắt nhìn Trình Du Nhiên một cái, cất giọng lạnh lùng.

Trình Du Nhiên hít sâu một hơi, nhanh chóng đuổi theo. Nếu ông trời đã cho cô ta xuống trần gian này, nhất định dù có phải đau khổ về tâm hồn, lao lực về gân cốt, suy dinh dưỡng về thể xác, khốn cùng về sinh mệnh, cô cũng phải hàng phục yêu ma này, cho nên phải nhịn, không nhịn được cũng nhịn.

Có điều, những lời này cứ như là ứng nghiệm hết lên người cô, họp xong đi ra khỏi phòng theo bác sĩ Lưu đến phòng mổ, phòng bệnh, khám bệnh, chỉ chớp mắt đã đến xế chiều, cô thật sự là vừa mệt vừa đói, nếu như không phải buổi sáng đã được ăn sandwich của thím Vân, chắc chắn cô đã không trụ được.

Cuối cùng, khi được bác sĩ Lưu cho phép, cô mới có thời gian xuống nhà ăn ở tầng 3 ăn chút gì đó, nhân tiện uống cốc cà phê để nâng cao tinh thần.

Đinh, cửa thang máy mở ra, bên trong là vài người đàn ông cao lớn đều mặc âu phục đen, bọn họ đi ra trước, phía sau còn có một người phụ nữ bụng to, bạn Trình Du Nhiên khốn khổ của chúng ta vừa ngẩng đầu lên, thấy rõ phụ nữ kia, lập tức trở nên có tinh thần.

“Lâm?!”

Người phụ nữ bị gọi bất ngờ kia nghe vậy liền ngẩng đầu lên, xuyên qua đôi kính râm nhìn người gọi mình, mới đầu còn do dự một chút, rồi ngay lập tức, khuôn mặt vốn dĩ còn có chút tái nhợt lập tức trở nên kích động, một tay đỡ bụng, đi đến trước mặt Trình Du Nhiên, tháo kính râm xuống, trong đôi mắt xanh lam tràn đầy kinh ngạc: “Cathy, sao cậu lại ở đây? Sáu năm nay cậu ở đâu, sống có tốt không?”.

Vừa gặp lại được bạn tốt chia xa nhiều năm, Lâm – Eiffel, vội nắm chặt lấy tay Trình Du Nhiên, kích động hỏi một tràng, đều là về cuộc sống của cô sáu năm nay.

Trình Du Nhiên nhún vai bật cười vui vẻ, cô đáp: “Không phải mình vẫn tốt đây sao? Xem cậu lo lắng kìa, trái lại là cậu mới đúng, Lâm, rõ ràng cậu biết …..”.

Còn chưa có nói xong đã bị Lâm ngắt lời, Lâm quay sang nhìn mấy người đàn ông bên cạnh, dùng tiếng Anh nói: “Các anh ở đây chờ tôi, tôi có chuyện cần nói với bạn mình”.

Nói xong, Lâm lôi Trình Du Nhiên đi tới cạnh cửa sổ.

Trình Du Nhiên đỡ cô ngồi xuống ghế dài ở hành lang, nhìn cái bụng to của Lâm, nhíu chặt mày, Du Nhiên hỏi: “Cậu có con? Rõ ràng cậu hiểu cơ thể cậu hơn ai hết, sao lại mạo hiểm vậy chứ?”.

Lâm không còn là cô gái vô ưu vô lự mà Trình Du Nhiên biết lúc trước nữa, thoáng chút buồn bã, cô nắm lấy tay Trình Du Nhiên.

“Ba năm trước mình lấy Caesar, chúng mình yêu nhau không hề để ý đến điều gì, nhưng mà, cậu cũng thấy đấy, trong gia tộc Hober, nếu như mình không có con, không chỉ mình, mà cả Caesar cũng sẽ không có địa vị gì”. Trình Du Nhiên biết cô và Caesar yêu nhau rất lâu rồi, ba năm trước, khi cô đọc được tin Lâm đã gả cho Caesar trên báo, cô cũng thực vui cho cô ấy, nhưng mà, cô không ngờ Lâm lại làm vậy.

“Dù có như vậy, cậu cũng không thể lấy tính mạng mình ra đùa được, cậu bị tim bẩm sinh, trong lúc mang thai tim lại càng phải chịu áp lực lớn, cho dù thời gian này cậu có thể chịu đựng qua, nhưng khi sinh sẽ rất dễ một xác hai mạng”.

“Cathy, điều này mình biết rất rõ, cho nên những tháng này mình rất cẩn thận, cũng đã làm theo lời khuyên của bác sĩ, cậu không biết tình cảnh của Caesar trong gia tộc mấy năm nay đâu, anh ấy yêu mình như vậy, mình không thể trơ mắt nhìn, coi như không thấy gì được, mình muốn làm điều gì đó cho anh ấy, đừng khuyên mình nữa, nói chuyện của cậu đi, sáu năm nay, trừ ba năm trước cậu tặng quà cưới cho mình thì không thấy chút tin tức nào, sao cậu lại ở  Hongkong, lại còn làm bác sĩ ở đây?”.

Trình Du Nhiên gật đầu, cũng không kể lại những chuyện xảy ra mấy năm nay, Lâm lại hỏi: “Cậu không tính quay về New York, về nhà sao?”

“Hiện giờ mình sống rất tốt, việc này để sau rồi tính”.

“Cậu không muốn nói, mình cũng không hỏi, mình còn một chút việc, đi trước nhé”.

“Giờ cậu đang mang thai, nhất định phải cẩn thận, ở Hongkong có chuyện gì thì gọi cho mình”. Trình Du Nhiên cho Lâm số điện thoại của cô, vẫn hơi lo lắng nói.

“Cám ơn cậu, Cathy”. Lâm cười cười, bốn người bảo vệ cũng đi tới, đưa cô rời đi, nhìn theo bóng Lâm, Trình Du Nhiên dường như thấy có chút gì đó không ổn, nhưng ngay lúc đó, một y tá đang vội vã chạy về phía cô.

“Bác sĩ Trình, bác sĩ Trình, cuối cùng cũng tìm thấy cô”.

“Sao vậy?” Trình Du Nhiên lấy lại tinh thần, hỏi.

Y tá thở gấp một hơi, nói: “Có người tìm cô, đang chờ ở phòng nghỉ”.

~ Hết chương 3 ~

 

Advertisements

Tagged: ,

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: