Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 1

Người ngồi trên sô pha không cao lắm, dáng người hơi gầy, tóc nâu cắt ngắn, đeo kính đen và khẩu trang che khuất mặt

Người ngồi trên sô pha không cao lắm, dáng người hơi gầy, tóc nâu cắt ngắn, đeo kính đen và khẩu trang che khuất mặt

Edit: Hà Đoàn

Beta: Minnamin

Chương 1: “Y Vương” chợ đen

Đồng hồ treo tường kêu tích tắc, tích tắc, bỗng nhiên, “bịch” một tiếng, một chiếc túi du lịch đen nặng trịch đặt mạnh trên bàn trà bằng gỗ đào.

“Đây là 5 triệu đô-la”. Người đàn ông nhìn người ngồi trên ghế sô pha, khom người mở chiếc túi du lịch, tiếp tục nói: “Chỉ cần anh cứu hội trưởng của chúng tôi, số tiền này sẽ thuộc về anh”.

Người ngồi trên sô pha không cao lắm, dáng người hơi gầy, tóc nâu cắt ngắn, đeo kính đen và khẩu trang che khuất mặt, người đó mặc bộ đồ ở nhà, hiện giờ đang thong thả dựa người vào ghế, hai chân dài nhỏ bắt chéo, một tay đặt lên tay vịn, ngón tay gõ theo nhịp điệu của chiếc đồng hồ treo tường, các đốt tay nhỏ trắng nõn, sạch sẽ không nhiễm hạt bụi.

Yamamoto Yuan thật sự không thể tin được, người hội trưởng đã tìm kiếm nửa tháng trời lại là một kẻ thế này, không biết có lợi hại như lời đồn hay không.

Lúc này, người ngồi trên sô pha dừng tay, cầm lấy một xấp đô-la, nhìn nhìn, chậm rãi mở miệng: “Mỗi người đều có quy tắc riêng của mình, nếu ngài Kurosawa đã mời tôi đến, thì phải tuân thủ quy tắc của tôi”.

Một câu tiếng Anh lưu loát được phát ra bằng giọng nói trong trẻo và hơi trầm, câu này cung không phải nói với người đàn ông vừa nói chuyện, vừa nói người đó vừa ngẩng đầu lên, qua đôi kính nhìn rõ người đàn ông trung niên có địa vị cao đang nằm trên giường, lão đại tổ chức Tam Khẩu lẫy lừng Nhật Bản – Kurosawa.

Cô không hề sợ hãi chút nào, cho dù ông ta có tài sản trăm triệu, nắm giữ quyền lực tối cao, nhưng, thứ cô nắm giữ lại là tính mạng của ông ta.

Tùy tay ném xấp đô-la lại túi du lịch màu đen rồi đẩy đẩy đôi kính đen trên mặt, cô đứng lên, nói: “Nếu đã không có thành ý, mời đi tìm người tài khác”.

“Mày chẳng qua cũng chỉ là một gã bác sĩ chợ đen, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, mày…”

“Câm mồm!” Tiếng quát lớn khiến tên thuộc hạ không dám mở miệng, Kurosawa đưa mắt nhìn người đàn ông vóc dáng tầm trung này, đúng là người mà lão phái người tìm kiếm nửa tháng nay. Một tháng trước, lão đã đi kiểm tra và phát hiện trong não có một khối u, phải nhanh chóng làm phẫu thuật, nếu không sống không quá một tháng, nhưng mà khối u này lại cách dây thần kinh não 0.01 xăng ti mét, dưới tình huống như vậy, không có bất kỳ bác sĩ ngoại khoa nào có thể đảm bảo khi phẫu thuật sẽ không đụng đến dây thần kinh.

Vì thế, lão nghĩ đến “Y Vương” nổi tiếng chợ đêm mấy năm nay, nghe nói y thuật cao minh như Hoa Đà tái thế, đặc biệt là thủ thuật giải phẫu của y, động dao cực chuẩn, không chút sai sót.

Chỉ là, vị Y Vương này cũng không phải ai cũng đồng ý chữa trị, cũng không có người nào có thể liên lạc trực tiếp với hắn ta, dù liên lạc được thì vẫn luôn là thu tiền mới chữa bệnh, nếu không, dù mấy chục người cầm súng chĩa vào y, y cũng quyết không chữa, dù sao người muốn tìm y đều những kẻ tính mạng trong sớm chiều, nếu như giết y rồi, chẳng khác nào tự đánh một dấu chấm tròn cho sinh mệnh của bản thân, cho nên, lão biết, uy hiếp đối vị Y Vương này là không có tác dụng.

“Vấn đề tiền bạc chúng ta có thể bản bạc lại, thêm năm triệu nữa cũng không thành vấn đề”. Đường đường là gia chủ của gia tộc Kurosawa lại phải dùng giọng điệu ôn hòa như vậy để nói chuyện, thật là hiếm thấy, nhưng giọng điệu này cũng khiến Trình Du Nhiên cảm thấy vô cùng thoải mái, cất bước đi tới bên giường Kurosawa.

“Theo quy củ cũ, không nhận tiền mặt, chi phiếu hay chuyển khoản, muốn tôi mổ cho ông cũng rất đơn giản, chỉ cần đưa ra được báu vật hợp được mắt tôi”. Mang nhiều tiền mặt rất phiền toái, chi phiếu và chuyển khoản sẽ dễ dàng để lại manh mối tìm được thân phận của cô, cho nên, trước giờ cô luôn lựa chọn phương thức an toàn mà nhẹ nhàng.

Thì ra chỉ đơn giản như vậy, Kurosawa vừa nghe đến câu này thì thở phào một hơi, “Việc này đương nhiên không thành vấn đề, trong phòng này của tôi đều là vật phẩm quý hiếm, mỗi thứ đều vô giá, tùy anh chọn, mười thứ cũng được”. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho lão, những thứ này thì tính là gì.

Trình Du Nhiên cười cười, hơi khom người xuống, bàn tay vô cùng nhanh nhẹn nắm lấy một chiếc hộp gỗ tinh xảo nơi tủ đầu giường, mấy tên thuộc hạ bên cạnh muốn tiến lên lại bị Kurosawa liếc mắt cảnh cáo nên không ai dám động nữa, chỉ nhìn chằm chằm chiếc hộp gỗ trong tay cô, Trình Du Nhiên liếc nhìn vẻ mặt của bọn họ, khóe miệng nhếch lên một độ cong rất nhỏ, chẳng quan tâm giờ phút này sắc mặt Kurosawa khó coi thế nào, mở miêng trước một bước nói: “Chỉ nó thôi”.

Cô nói thực nhẹ nhàng, nhưng ai cũng có thể khẳng định, thứ cô lấy được chính là thứ tốt nhất.

Thứ này đối với Kurosawa mà nói, quả thực là một báu vật vô cùng quý giá, tốn bao nhiêu công sức mới lấy được từ New York đến tay.

Kurosawa nhăn mày, trong lòng lại đang tính toán, hiện giờ quan trọng là trấn an Y Vương mổ cho mình, sau khi xong chuyện giết hắn cướp lại đồ cũng chưa muộn, nghĩ đến đây, lão ta gật đầu nói: “Được, chỉ cần có thể giúp tôi lấy khối u này ra”.

Trình Du Nhiên cười nhạt, nếu đối phương đã thẳng thắn như thế, cô cũng không thích kéo dài, để chiếc hộp gỗ vào túi mình, ánh mắt thu lại, xoay người mặc áo blouse trắng, trên mặt là sự nghiêm túc nhất kể từ khi bước vào phòng đến giờ, cô mở miệng: “Bắt đầu thôi!”.

Nghe câu đó, Kurosawa cuối cùng cũng an tâm, sau đó được y tá đẩy tới phòng giải phẫu đã sớm chuẩn bị cách vách.

Trong phòng giải phẫu mùi thuốc khử trùng nồng nặc, thiết bị không hề kém hơn phòng giải phẫu của bệnh viện lớn nhất, hơn nữa còn có hai bác sĩ tại gia mà Kurosawa mời đến, bởi vậy có thể thấy được, ông ta coi trọng cung như sốt ruột với lần phẫu thuật này thế nào, thật ra, hai gã bác sĩ tại gia kia càng sốt ruột hơn, bởi vì, bọn họ đều hiểu, nếu phẫu thuật có gì sai sót, tính mạng của họ cũng không còn.

Đèn phòng phẫu thuật sáng lên, máy móc thiết bị cũng bắt đầu hoạt động, Trình Du Nhiên vô cùng trấn định, cầm dao giải phẫu, lưu loát bắt đầu mổ, không hề ngừng lại chút nào.

Ca phẫu thuật kéo dài hai tiếng, sau khi kết thúc, Trình Du Nhiên cởi chiếc găng tay đầy máu và áo khoác ngoài, nói một câu nói đơn giản: “Sau khi hết thuốc tê sẽ không có chuyện gì nữa”.

Sau đó, cô bỏ lại chiếc áo đã dính máu, tự nhiên bước đi, cũng không quay đầu lại.

Cô vừa đi được vài bước, người đàn ông nói chuyện lúc đầu với Trình Du Nhiên phất tay một cái, mấy tên thuộc hạ mặc âu phục đen cung kính đi tới, người đàn ông kia trầm giọng nói: “Hội trưởng có dặn, lấy lại vật kia, không để người sống!”.

Nói xong, trong mắt hắn hiện lên sự âm hiểm lạnh lùng.

Cô đương nhiên biết sẽ không dễ dàng rời đi như vậy, ngay khi cô vừa bước ra khỏi nhà Kurosawa thì đã cảm thấy có người đi theo phía sau mình, cho nên, rất nhanh cô đã băng qua đường cái, bước vào Ginza – nơi sống về đêm của Tokyo, nơi phóng túng buông thả bản thân, mang theo hơi thở hoa lệ mê người.

Mấy người mặc đồ đen phía sau càng bước nhanh hơn, Trình Du Nhiên nhận thấy điều khác thường, lập tức tăng tốc, nụ cười vẫn còn trên khóe môi, những người này hẳn là không biết, ngoài chuyện cô có một tay dao mổ không ai sánh bằng, thì trình độ chạy cũng không hề kém, thuộc hạ của Kurosawa đuổi theo, nhưng lại để ý những người ở đây mà không dám làm bừa.

Trình Du Nhiên đã sớm tính đến điểm này, vì thế lập tức quẹo vào chỗ rẽ có nhiều người phía trước, thuộc hạ của Kurosawa chạy tới nơi cũng không thấy người đâu nữa.

“Người đâu? Một lũ vô dụng”. Yamamoto giận dữ quát mắng đám thuộc hạ: “Còn không mau tìm xung quanh xem!”.

Y cũng đang rất lo sợ, nếu không tìm được người, cũng không lấy lại được vậy kia, vậy sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nhưng ngay trong lúc hắn sai thuộc hạ tìm xung quanh, một bóng người lả lướt nhẹ nhàng bước đến, dưới mái tóc xoăn tự nhiên là khuôn mặt hoàn mỹ như của nữ thần Hy Lạp, trong ánh đèn lờ mờ, da thịt mịn màng hơi hồng hào hoàn toàn không chút tỳ vết, cô ta đi giày cao gót bước lướt qua y, nhìn bộ dáng sốt ruột của y, khóe miệng hiện lên nụ cười tà khí.

Rất nhanh, bóng người tiến vào một chiếc xe việt dã đứng bên đường, xe khởi động, nháy mắt đã hòa vào màn đêm, biến mất khỏi con đường phồn hoa, sau đó, không cần nghĩ cũng biết, toàn bộ con đường này cũng sẽ bị thuộc hạ của Kurosawa lật tung trời, bọn họ cũng không thể nào mà ngờ rằng cô gái xinh đẹp vừa lướt qua Yamamoto kia chính là vị Y Vương trong lời đồn của mọi người.

Xe đi ngược chiều gió dưới ánh dền neon, Trình Du Nhiên ngồi ghế phó lái, khuỷu tay nhàn nhã tựa vào cửa xe, gió đêm thổi vào, nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc đen bóng của cô, trong bóng đêm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết sáng ngời, thật là mê người.

“Tìm chỗ nào uống một chén chăng? Cũng lâu rồi chúng ta không gặp nhau”. Người đàn ông ngồi bên ghế lái mặc một bộ đồ thể thao, tóc ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, khóe miệng luôn nhếch lên như một nụ cười, anh ta quay đầu, nhìn về phía Trình Du Nhiên.

Trình Du Nhiên tặng cho vị liên hệ tại chợ đen – Eisen này một cái nhìn khinh thường, nói: “Tôi thấy hay là thôi đi, tôi cũng không muốn bị một đám phụ nữ đuổi theo ám sát”.

Anh biết, đây lại là một lời từ chối của cô, nói gì thì nói bọn họ cũng hợp tác nhiều năm rồi, đối với tính cách của Trình Du Nhiên ít hay nhiều anh cũng hiểu biết một chút.

Eisen thở dài, vẻ mặt tủi thân nói: “Em cũng từ chối anh nhiều năm như vậy rồi, trái tim anh bị tổn thương rất nhiều đó”.

“Dù sao cũng có rất nhiều phụ nữ vui lòng an ủi trái tim tổn thương của anh cơ mà”. Trình Du Nhiên cũng đã sớm biết Eisen sẽ lại giả bộ vẻ mặt đau khổ này, nhìn anh lại càng thêm khinh thường, đưa tay nhận lấy vé máy bay, cô nói: “Dừng ở ven đường đi, tôi tự ra sân bay”.

Xe dừng lại ven đường, Eisen quay đầu nói: “Lần sau nhất định phải hẹn hò với anh”.

“Lần sau, phiền anh khi nhận việc thì nói cho rõ với người ta giùm, đừng để tôi lại phải phí sức đấu võ mồm như vậy”. Thông thường, cô cũng không cần nói nhiều như vậy, làm cô bị rút ngắn thời gian về nhà chơi với con, Trình Du Nhiên nhanh chóng xuống xe, tiếp tục nói: “Cái thứ đồ chơi kia nhanh nhanh xử lý rồi gửi vào tiết kiệm cho tôi, đừng quên, sắp tới tôi không nhận việc gì nữa”.

Sắp tới cô có việc lớn  phải làm, hơn nữa lại là chuyện riêng tư, nói xong, cô đóng cửa xe, đi băng qua đường cái, nhanh chóng bắt được một chiếc taxi, chạy thẳng đến sân bay.

Eisen nhìn theo bóng người đằng trước, thở dài một hơi, vươn tay với lấy chiếc túi mà cô vừa bỏ lại bên cạnh, bên trong trừ một bộ quần áo, tóc nâu giả và kính đen, còn có một chiếc hộp tinh xảo, xem ra đây là thứ mà hôm nay Du Nhiên lấy được, nhìn cái cách mà chiếc hộp được trạm trổ, xem ra nhất định là thứ tốt.

Vì nghĩ vậy, nên khi anh mở chiếc hộp ra, tức khắc, khuôn mặt tuấn tú cứng đờ, đây, đây là……

~ Hết chương 1 ~

Advertisements

Tagged: ,

3 thoughts on “Mẹ, đừng nghịch lửa! – Chương 1

  1. bluesky2love 08/02/2014 lúc 13:03 Reply

    tr này hay quá,nàng đừng drop nha :(( hic hic

    hóng Phong thủy sư của nàng quá a~~

    T__T

  2. Nguyệt Mai 08/03/2014 lúc 22:45 Reply

    “câu này cung không phải nói với người đàn ông vừa nói chuyện” – cũng
    nhảy hố nào nhảy nào :3

  3. nguyennga 28/08/2014 lúc 17:54 Reply

    Doc rat hay cam on ban da edit chuyen nha

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: