Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 19

Edit: Min

Beta: Hà Đoàn

Chương 019: Tình huynh muội. Vân Trinh

Trước cửa Vân Vương phủ đông nghìn nghịt một tầng người đang quỳ, Vân Mặc thật giống như chẳng hề nhìn thấy, chỉ lo đỡ con gái ngốc bên cạnh, yêu thương mở miệng.

“Tiếu Nhi, chúng ta đến nhà rồi, ở đây không có ai dám bắt nạt con.”

Vân Tiếu nhếch môi, ánh mắt trầm xuống, trên thực tế làm gì có ai bắt nạt nàng, có bắt nạt cũng là bắt nạt nữ nhân ngốc trước kia, vốn nghĩ về đến Vân Vương phủ sẽ được sống tự do vui vẻ một chút, hiện giờ xem ra, e là chưa hẳn đã được như ý.

Nàng nằm mơ cũng không ngờ, bản thân thế nhưng không phải con gái trưởng của Vân Vương gia, mẫu thân đã chết cũng không phải Vân Vương phi, mà là một tiểu thiếp, một tiểu thiếp của Vân Vương gia, bởi vì yêu người mẹ đã chết của nàng, cho nên yêu chiều đứa con gái này hơn một chút, nhưng điều này lại dẫn tới sự ghen ghét cho nàng, còn làm hại nàng trở thành một quân cờ tuyệt hảo.

Hơn nữa nữ tử từ đầu đến cuối cứ nhìn nàng chằm chằm một cách tàn nhẫn kia rốt cuộc là người phương nào, con gái trưởng của Vân Vương phủ sao? Bởi vì bản thân là một đứa ngốc lại tiến cung làm Hoàng hậu, cho nên nàng ta cực kỳ căm hận mình sao? Nhưng nếu Vân Vương phủ có con gái trưởng, vì sao Vân Vương gia lại bằng lòng để một đứa ngốc vào cung chứ?

Vân Tiếu không hiểu ra sao, lúc này giọng nói lanh lùng âm trầm của Vân Vương gia vang lên.

“Đứng lên đi.”

“Dạ, Vương gia.”

Một đám người đông nghịt đứng lên, nữ tử đứng đầu bước đến trước tiên, vẻ mặt tươi cười, giơ tay nhấc chân cực kỳ đoan trang cao nhã, cả người mặc hoa phục, hòa nhã lại không mất đi nét sang trọng, chỉ là đôi mắt kia cũng chợt lóe lên tia phẫn hận rồi biến mất, tuy biến mất cực nhanh, nhưng vẫn bị Vân Tiếu bắt được.

Ngẫm lại cũng đúng, một nữ nhân sao lại không hận kẻ đã cướp phu quân của mình, mà Vân Tiếu lại là kết tinh tình yêu của hai người, chỉ e là vừa nhìn thấy mình, trong lòng Vân Vương phi liền giống như bị đè một tảng đá nặng, có điều nữ nhân kia cũng đã chết, những công việc ngoài thì vẫn phải làm, nếu không kết thù với Vương gia, ngày sau càng khó sống.

Vân Vương phi ý cười dạt dào, vươn tay đến đỡ Vân Tiếu.

“Tiếu Nhi đã về, đi thôi, đại nương* đã làm điểm tâm ngon cho con rồi.”

*đại nương: mẹ cả

Vân Tiếu tuy thông cảm với Vân Vương phi, nhưng nàng không thích bị người luôn bậm bực oán hận mình đụng chạm đến, bởi vậy dùng sức rút tay về, lùi lại bên cạnh Vân Vương gia, tay Vân Vương phi bị hẫng, tình huống này thật xấu hổ, bọn hạ nhân nhanh chóng cúi đầu xuống, không dám nhìn vẻ mặt hết hồng lại trắng của Vương phi.

Vân Mặc thực ra lại không để tâm lắm, lại vươn tay kéo Vân Tiếu, nhẹ giọng nói.

“Tiếu Nhi, đây là đại nương của con, đây là biểu tỷ* Nhược Vân.”

*biểu tỷ: chị họ bên ngoại

Vân Mặc chỉ vào một nữ tử đang thướt tha đi đến, đúng là nữ tử lúc nãy vẫn đang ngoan độc nhìn chằm chằm Vân Tiếu, thì ra nàng ta cũng không phải là con gái của Vân Vương phủ, mà chỉ là biểu tỷ, đã là biểu tỷ, vì sao lại hận nàng như vậy, đáy lòng Vân Tiếu hừ lạnh, thật là có cảm giác giọng khách át giọng chủ*, vốn nàng nghĩ mình đoạt mất vị trí Hoàng hậu của nàng ta, không ngờ nàng ta căn bản đâu phải người của Vân Vương phủ, chỉ là một người ở nhờ, thế mà dám công khai oán hận này nọ, thật bực mình.

*giọng khách át giọng chủ: ví như cái phụ mà đòi lấn át cái chính

Vân Mặc giới thiệu Vân Vương phi và biểu tỷ xong, nâng mắt quét một vòng, không thấy con mình, sắc mặt có chút khó chịu, chậm rãi mở miệng: “Tĩnh Lam, Trinh Nhi đâu? Không phải đã phái người thông báo với các ngươi rồi sao? Tiếu Nhi tốt xấu gì cũng là Hoàng hậu, sao có thể chậm trễ như thế.”

Vân Mặc vừa dứt lời, hơn nửa số người trước cửa Vân Vương phủ co giật khóe miệng, sắc mặt Vân Vương Phi cũng trầm xuống vài phần, con ngươi của biểu tỷ Nhược Vân kia hiện lên sự khinh thường, Hoàng hậu thì đã sao? Một con ngốc mà thôi, nếu không phải vì mặt mũi của Vương gia, những người này ai thèm để ý nàng ta a.

Có điều Vân Vương phi cũng không dám biểu hiện ta, thật cẩn thận mở miệng: “Nó vừa về, còn chưa kịp báo.”

Bà ta vừa nói xong lập tức nghe thấy một giọng nói nhu hòa như nước.

“Phụ thân và Tiếu Nhi đã về.”

Giọng nói này mang theo tao nhã, nhẹ nhàng như gió, trong lười nhác lại cất chứa nhiều từ tính, êm tai dễ nghe.

Mọi người ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một bóng người vui vẻ cử chỉ nhanh nhẹn đi từ trong Vương phủ ra, trường bào màu lam, những vằn nước nhẹ nhàng bay bay theo gió, lông mày tinh tế, trán cao, đôi đồng tử trong sáng không nhiễm một hạt bụi, áo chòang nhẹ nhàng sáng bóng, khóe môi là nụ cười ôn nhuận rất dễ nhìn, mái tóc đen như mực khẽ bay trong gió, hắn chậm rãi phóng khoáng đi tới, mang đến một dòng nước ấm tinh tế, rót vào tận đáy lòng những người ở đó.

Vân Tiếu không khỏi hô một tiếng “hay”, hay cho một nam tử nhu nhã như trúc, cả người từ trên xuống dưới lộ ra một loại khí chất người thư sinh đọc sách cổ, dường như là từ trong sách bước ra vậy, còn mang theo một làn hương mực nhàn nhạt.

Vân Mặc vừa thấy thấy hắn, lập tức cao hứng nở nụ cười, đây là hai đứa con một trai một gái mà ông yêu quý nhất.

“Trinh Nhi, mau tới đây, muội muội của con về rồi.”

Vân Trinh sải bước tao nhã bước đến trước mặt Vân Tiếu, duỗi tay cầm lấy tay Vân Tiếu từ tay phụ thân, đánh giá từ trên xuống dưới, thuận tiện ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng.

“Tiếu Nhi, không nhận ra ca ca sao?”

Vân Tiếu dựa trong lòng hắn, cảm nhận được rõ ràng tình thân nồng đậm xuất phát từ đáy lòng hắn, nam nhân này là thật tâm yêu thương nàng, xem nàng là người thân, xem ra lại có thêm một người yêu mến nàng, phụ thân và ca ca, Vân Tiếu không khỏi nở nụ cười, ôn nhu mở miệng: “Ca ca.”

Nàng gọi một tiếng, Vân Trinh lập tức buông nàng ra, vẻ mặt vui sướng: “Tiếu Nhi, xem ra ca ca thương yêu muội thật không uổng, muội nhận ra ca ca đúng không?”

Ánh mặt trời chiếu lên người bọn họ, thật giống như một bức tranh hài hòa vui vẻ, hạ nhân của Vân Vương phủ nhìn không chuyển mắt, Lý Nhược Vân vẫn đứng một bên, đôi mắt lạnh xuống, nghiến răng phát ra tiếng kẹt kẹt, nàng không hiểu vì sao biểu ca lại yêu mến con ngốc này như thế, hắn nhu nhã như tiên nhân vậy, căn bản không dễ gì đi thích người khác, ngay cả với nàng, hắn cũng có vẻ rất lãnh đạm, nhưng đối với con ngốc kia lại thương yêu đến tận xương tuỷ, trước kia nàng cũng rất ghen tị, nhưng không có biện pháp nào dùng được, mặc kệ nàng dùng cách gì cũng không thể khiến hắn chú ý, càng không thể làm cho hắn đem tâm ý kia chuyển từ người con ngốc kia qua nàng.

Vân Mặc mỉm cười nhìn hai đứa con, tâm tình lại tốt lên, vung tay trầm trầm mệnh lệnh.

“Đuợc rồi, lui ra hết đi, Trinh Nhi, đưa muội muội vào nhà.”

“Vâng, phụ thân.” Vân Trính nắm tay Vân Tiếu đi vào Vân Vương phủ, Vân Mặc cũng đi vào, mà Vân Vương phi là Lý Nhược Vân đi cuối cùng, hai người nhìn nhau, trong mắt Vân Vương phi là vô tận chua xót, một người là phu quân của bà, một người là con đẻ của bà, nhưng lực chú ý của hai nam nhân kia đều ở trên người một đứa ngốc, điều này làm bà thực đau khổ, lại có càng nhiều bất đắc dĩ, Lý Nhược Vân đứng cạnh đỡ lấy cô mình, dịu dàng mở miệng.

“Cô, đừng khổ sở, chúng ta vào đi thôi.”

“Ừ” Hai người cũng đi vào Vân Vương phủ, bọn hạ nhân tán ra các nơi, đi làm việc của mình.

Vân Vương phủ là phủ đệ được ngự phong, chiếm diện tích cực lớn, đình đài lầu các nhiều vô kể, hòn non bộ dòng nước vô cùng thú vị, rất có hương vị của Giang Nam xinh đẹp, lại còn có cổ thành rộng lớn, quả nhiên là nhà được ngự phong, tuy không xa hoa bằng Hoàng cung, nhưng cũng không phải nơi khác có thể sánh bằng.

Vân Tiếu theo sau Vân Trinh, đi thẳng về phía sân viện trước kia mình ở, Tú Tú,Tiểu Hà và hai tiểu thái giám đi theo họ ở cách rất xa.

Trong sân nho nhỏ, hoa cỏ nở rộ tươi đẹp, bên cạnh góc tường có một gốc cây ngô đồng lớn, lá rung bay bay lượn lượn xuống, có một tiểu nha đầu đi đi lại lại quét lá rụng, vừa thấy Vân Tiếu đi vào liền cung kính hành lễ, đường nhỏ tĩnh lặng gấp khúc trải đá thông đến phòng chính, lúc này một nha đầu đứng ở hành lang đang kiễng chân ngóng chờ, vừa thấy bóng Vân Tiếu đã sớm vọt tới, vui mừng kêu lên.

“Tiểu thư, người đã về, Xảo Nhi rất nhớ người.”

Vân Tiếu hơi ngạc nhiên, nhìn nha đầu đang dập đầu trước mình, bộ dáng nhỏ xinh thanh tú, nhìn qua cũng không lớn lắm, chỉ khoảng mười hai mười ba tuổi, lúc này trên khuôn mặt thanh tú là hai hàng lệ như trân châu, đôi mắt trong suốt ánh lên sự vui vẻ, Vân Tiếu vươn tay nâng nàng ta dậy, Xảo Nhi này nhất định là nha hoàn hầu hạ nàng trước đây, tuy không lớn nhưng xem ra là một tri kỷ.

Vân Trinh đứng bên cạnh Vân Tiếu dịu dàng mở miệng.

“Tiếu Nhi, đây là tiểu nha hoàn Xảo Nhi của muội, có nhận ra nàng không?”

Vân Tiếu lắc lắc đầu, nàng thật không biết Xảo Nhi là ai, huống chi từ trước nàng là một đứa ngốc, làm sao có thể nhớ rõ ai là ai, nàng chỉ có thể biểu hiện như vậy mới phù hợp với thân phận của mình không phải sao?

Nhưng vừa nhìn thấy nàng lắc đầu, Xảo Nhi thế nhưng oa một tiếng khóc lớn, tiếng kêu kia thương tâm muốn chết, trong đó còn mang theo tiếng nức nở.

“Thiếu gia, tiểu thư không cần Xảo Nhi, tiểu thư không cần Xảo Nhi, hồi đó Xảo Nhi nên vào cung cùng tiểu thư.”

Vân Tiếu nhìn tình hình trước mặt, không khỏi có chút đau đầu, ai biết nha hoàn này tự dưng lại khóc a, có điều sự đau khổ của nàng ta rất rõ ràng, vươn tay gãi gãi đầu, giống như thật hoang mang, thản nhiên mở miệng: “Xảo Nhi?”

Giọng nàng vừa vang lên, Xảo Nhi lập tức ngừng khóc, ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng, lông mi đen dài chớp lên chớp xuống, hết sức đáng yêu, nước mắt còn đọng lại trên mặt.

Để tránh cho lỗ tại lại chịu đau khổ, Vân Tiếu nhanh chóng gật đầu, lần này Xảo Nhi cao hứng nhảy dựng lên: “Thật tốt quá, tiểu thư vẫn còn nhớ ta nha, tiểu thư còn nhớ ta nha.”

~ HẾT CHƯƠNG 19 ~

Advertisements

One thought on “Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 19

  1. ShaDowP 16/10/2014 lúc 14:08 Reply

    “Vân Tiếu không hiểu…” => lanh lùng => LẠNH
    cứ tưởng về nhà sẽ dc bình an ai dè cũng là gia đấu
    thanks nàng

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: