Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 16

Chương 016: Vân Vương gia vào cung

Edit : Hà Đoàn

Beta : Min

Kim Hoa cung, gió đêm thổi qua cửa sổ ô vuông khắc hoa đang nửa mở, nhẹ nhàng thổi vào trong phòng, khí lạnh nhè nhẹ lưu chuyển trong phòng.

Vân Tiếu ngồi trên chiếc ghế quý phi*, nhíu mày suy nghĩ về những chuyện vừa mới xảy ra vừa rồi, Mộ Dung Xung, thông qua sự tiếp xúc đêm nay, nàng đã biết, nam nhân này bí hiểm vô cùng, võ công lại xuất thần nhập hóa, mà lý do hắn động thủ đối với nàng, là muốn khơi mào ra chuyện bất hòa giữa Vân Vương phủ và Hoàng thất, như vậy cuối cùng hắn là kẻ thù của Vân Vương phủ, hay là kẻ thù của Hoàng thất đây?

Đôi mắt to xinh đẹp chớp chớp, sáng bóng như một hồ nước mênh mông, chớp mắt một cái liền mang theo dụ hoặc lòng người.

Trong điện một mảnh yên lặng, Tú Tú và Tiểu Hà cũng không có dám lên tiếng, chỉ im lặng đứng ở bên cạnh nàng, hai thái giám Tiểu Nguyên và Tiểu Chiêu đứng canh giữ bên ngoài.

Bất chợt, Vân Tiếu nở nụ cười, ngọt ngào đến động lòng người, nhưng mà trong mắt kia lại lộ ra sát khí lạnh lẽo.

Mộ Dung Xung a Mộ Dung Xung, tuy rằng ngươi làm vậy là có nguyên nhân, nhưng nếu đã chọc cho ta giận, lần sau khi gặp lại, ta cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho ngươi, ngươi chờ, ta sẽ tặng cho ngươi một đại lễ.

Bên trong tẩm cung, Tú Tú và Tiểu Hà vừa thấy nương nương nở nụ cười, liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, cung kính mở miệng.

“Nương nương, đêm đã khuya, rửa mặt một chút rồi nghỉ ngơi đi”.

“Ừ, được.” Vân Tiếu bỏ qua sương mù trong lòng, đứng lên, vươn vai mình một chút, sau khi rửa mặt xong liền đi nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, nàng ngủ đến tận khi mặt trời lên cao, dù sao cũng không có việc gì, nàng cũng vui vẻ làm một con sâu gạo*, hiện tại ở trong cung làm gì còn ai dám chọc nàng a, đầu tiên là nàng có tiếng đánh người lúc trước, sau lại có ý chỉ của Thái Hậu, thấy vậy cũng không có ai là dám đến chọc nàng nữa, nàng vui vẻ thanh nhàn, nhưng mà lại vô cùng nhàm chán, không bằng ngủ.

*sâu gạo : ý chỉ là ăn no rồi nằm.

Nhưng mà thật không nghĩ rằng ngay cả ngủ cũng không xong.

Tú Tú đi vào đến, đứng ở phía bên giường, nhỏ giọng gọi: “Nương nương, dậy đi, thái giám bên Trường Tín cung lại đây?”

Vân Tiếu đang ngủ say, đôi mày khẽ nhíu, không hài lòng hừ một tiếng, Tú Tú lập tức cẩn thận không lên tiếng, nhìn nương nương lại nghiêng người tiếp tục ngủ, nàng thật sự là không dám đánh thức nương nương, bởi vì nếu như nương nương tâm tình không tốt, các nàng khẳng định cũng không có quả ngon mà ăn, tốt nhất không nên gọi, nhưng người đến đây là người của Trường Tín cung, lời của Thái hậu ai mà dám cãi, hơn nữa lại còn là người của Vân Vương phủ tới nữa chứ?

“Nương nương, Vân Vương gia vào cung đến thăm nương nương, cho nên mới mời nương nương đi Trường Tín cung.”

Lời này vừa nói ra, Vân Tiếu vốn đang ngủ say liền bật người ngồi dậy, mở to đối mắt đang lim dim, mơ mơ màng màng hỏi: “Vừa rồi ngươi nói ai vào cung?”

“Vân Vương gia, được Tiên hoàng phong làm Nhiếp Chính vương, cũng chính là phụ thân của nương nương”.

Tú Tú biết Vân Tiếu đối với một số chuyện không được rõ ràng, tuy rằng nàng cũng không biết vì sao lại như vậy, nhưng làm chủ tử chính là hỏi gì nói đấy, không hỏi thì kiên quyết không được mở miệng.

“Ừ.” Mắt Vân Tiếu chợt lóe lên tia sáng, hiếm khi lại thấy nàng nở nụ cười, Vân Vương gia tiến cung, đây không phải là một tin tốt hay sao, nàng cũng đang lúc muốn rời khỏi hoàng cung, thật không ngờ rằng ông ta lại vào cung, hiện tại có biện pháp nào để cho ông ta mang nàng rời khỏi hoàng cung về Vân Vương phủ đây, nói thật ra, nàng thật sự không muốn ở trong hoàng cung này chút nào, tuy rằng hoa lệ, nhưng cũng là một chiếc lồng giam, hơn nữa những người ở bên trong đây đều có rắp tâm khác.

“Được, dậy thôi.”

Lúc này đây Vân Tiếu vô cùng sảng khoái, Tú Tú sửng sốt một chút, cũng liền thoải mái, xem ra là nương nương muốn đi gặp người nhà, làm sao nàng có thể biết thực ra là Vân Tiếu muốn rời khỏi hoàng cung chứ?

Sau khi rửa mặt xong, đổi sang một bộ váy dài màu lam, trên váy dùng một sợi tơ bạc vòng qua một đóa Thiên Diệp Hải Đường, làn váy được đính mấy trăm hạt trân châu, tỏa ra quý khí bức người, bên ngoài choàng một chiếc áo màu trắng, hết sức hấp dẫn ánh mắt của người khác, khuôn mặt sạch sẽ, chưa tô son phấn, lại lộ ra gò má phấn nộn đáng yêu, cười lên lộ ra hai cái lúm đồng tiền mê người, khiến cho người ta nhìn vào mà lóa mắt, mặc dù không phải đẹp một cách kinh tâm động phách, nhưng cũng lại là một loại khiến cho đáy lòng người ta mềm yếu, thật muốn ôm người kia vào lòng mà thương yêu cưng chiều.

Tú Tú với Tiểu Hà nhìn đến ngây người, không nhịn được mở miệng.

“Nương nương, thật sự là rất xinh đẹp a.”

“Đúng, bộ dáng thật là không hề kém Đức phi nương nương và Hiền phi nương nương a.” Tiểu Hà hiếm khi gật đầu đồng tình, bộ dáng của nương nương thực ngọt ngào, cái loại dịu dàng ấm áp này, chỉ e nếu là nam nhân đều sẽ muốn bảo vệ cho nàng, Tiểu Hà đoán, nếu như Hoàng thượng biết Hoàng hậu không hề ngốc, có thể sẽ sủng ái nàng hay không, như vậy, Hoàng hậu sẽ ngồi vững được trong cung, bởi vì nàng ta chính là con gái của Nhiếp Chính Vương a.

“Một cái túi da thôi*” Vân Tiếu cười tủm tỉm mở miệng, hôm nay tâm trạng của nàng hình như vô cùng tốt, Tú Tú và Tiểu Hà cũng bởi vậy mà thoải mái hơn rất nhiều.

*Một cái túi da : ý nói chỉ là vẻ bên ngoài mà thôi .

“Nương nương hiện tại đi Trường Tín cung, hay là dùng đồ ăn sáng trước?”

Tú Tú xin chỉ thị, Vân Tiếu vuốt mặt nhìn mình trong gương, mà phấn mềm mại, đôi lông mày đen nhánh, đôi mắt đẹp hàm xuân, tóc đen được búi lại, hai bên má còn có tóc mai rũ xuống, tự nhiên phiêu dật, trên đầu cũng không có thứ gì khác, chỉ có một cành trâm hoa bạch ngọc gắn bên trên, trong mơ hồ, có thể thấy được người xinh đẹp động lòng người này, chính là một bức tranh với nét bút tinh tế.

“Các ngươi đi ra ngoài trước đi, chúng ta sẽ trực tiếp đi Trường Tín cung “.

Tiếng nói của nàng vừa dứt, Tú Tú cùng Tiểu Hà quay mặt nhìn nhau, nhất là Tú Tú, lập tức nghĩ đến lần trước nương nương đã trang điểm thê thảm đến mức nào, lúc này đây nương nương sẽ không làm như vậy chứ, không cần a, Tú Tú vẻ mặt đau khổ mở miệng.

“Nương nương, không cần trang điểm thành như vậy a, rất khó coi, chúng nô tỳ nhìn thấy mà cũng phát hoảng chứ đừng nói Hoàng thượng “.

“Ta không trang điểm, các ngươi đi ra ngoài đi, “

Vân Tiếu lạnh lùng nhìn qua Tú Tú trong gương đồng, Tú Tú làm sao mà còn dám nói thêm gì chứ, liền vội vàng kéo Tiểu Hà ra ngoài, hiện tại Tiểu Hà cũng đã an phận hơn rất nhiều.

Hai người ở bên ngoài tẩm cung đoán chừng, đến tột cùng là nương nương muốn một mình ở trong tẩm cung làm gì, da đầu ẩn ẩn run lên, tổng cảm thấy cũng không có chuyện tốt gì cả.

“Nương nương sẽ không trang điểm thành như vậy nữa chứ?”

Tú Tú lo lắng mở miệng, Tiểu Hà đứng một bên trầm mặc không nói gì, lần trước nàng ta không thấy được khuôn mặt dọa người của nương nương, cho nên cũng không cảm nhận được tâm tình của Tú Tú giờ phút này, nhưng thật ra hai thái giám bên cạnh các nàng, sắc mặt đều trắng bệch, mấy người cũng không có ai dám mở miệng nói chuyện.

Không lâu sau, Vân Tiếu từ bên trong tẩm cung đi ra, chỉ thấy mặt nàng như hoa phù dung, kiều diễm vô cùng, cũng không hề có dấu vết của trò đùa dai lần trước, đứng ở cửa cung, hai cung nữ cùng thái giám đồng thời thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Đi thôi, đi trước dẫn đường.”

“Dạ, nương nương.” Tú Tú ngữ điệu nhẹ nhàng, dẫn đầu hướng ra phía ngoài cửa đi tới, chỉ cần nương nương không làm ra những động tác cổ quái kì lạ, nàng cũng liền an tâm.

Đoàn người động tác linh hoạt đi về phía Trường Tín cung

Trong đại điện Trường Tín cung, không khí biến hóa kì lạ, bề ngoài ấm áp như gió xuân, che đậy giông bão cuồn cuộn bên trong, âm khí nặng nề.

Bốn phía đại điện, toàn bộ thái giám đều im lặng, một giọng nói dễ nghe vang lên.

“Vân Vương gia hôm nay nghĩ như thế nào mà lại tiến cung thăm ai gia?”

Một vị nam tử ngồi bên dưới tao nhã đứng lên, ôm quyền thi lễ: “Vân Mặc tiến cung, thứ nhất chính là vì chuyện lúc trước đã nói với Thái hậu, thứ hai là vấn an Tiếu nhi, không biết nàng ở trong cung có tốt không?”

Nam nhân đang nói chuyện chính là Nhiếp Chính Vương đương triều – Vân Mặc, là Vương gia được Tiên Hoàng sắc phong, trên sa trường nổi danh Chiến Thần, là người khiến cho Tây Lương và Nam Tấn phải kiêng kị, cho nên những năm nay biên quan vẫn thực bình yên.

Sắc mặt Thái hậu nương nương không đổi, nhưng trong mắt chợt lóe ra tia nhìn âm u, sau đó dịu dàng nở nụ cười.

“Vân Vương gia đừng lo lắng, Tiếu nhi ở trong cung rất tốt, ai gia quyết sẽ không để bất kì kẻ nào bắt nạt nàng, nàng ấy chính là Hoàng hậu a.”

Tiếng nói của Thái hậu vừa dứt, Thượng Quan Diện ngồi bên cạnh sắc mặt lạnh lùng, trong ánh mắt tràn ngập tức giận lôi đình, cực lực kiềm chế xuống, tuy rằng hắn biết mẫu hậu muốn tốt cho hắn, nhưng mỗi khi nghĩ đến để cho Vân Mặc tiếp tục cầm quyền, lồng ngực hắn muốn tức điên rồi, hơn nữa trong cung lại có một kẻ ngốc như vậy, thật sự là càng nghĩ lại càng khiến cho người ta tức giận, nhìn khuôn mặt ngũ quan tuyệt mĩ lúc này vô cùng u ám, hơi thở thanh rất nặng, Vân Mặc ngồi dưới, sao lại không biết tâm tư của Hoàng Thượng, lập tức mở miệng.

“Thái hậu?”

Nhưng ông còn chưa có nói xong, một tiểu thái giám từ bên ngoài đi vào, cung kính thi lễ: “Bẩm Thái hậu nương nương, hoàng hậu nương nương đã tới”.

“Truyền.” Thái Hậu hạ lệnh một tiếng, vài ánh mắt trong đại điện đều nhìn ra ngoài cửa…

~ HẾT CHƯƠNG 16 ~

* Ghế Quý phi :

Advertisements

One thought on “Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 16

  1. ShaDowP 16/10/2014 lúc 13:38 Reply

    tò mò k biết vương gia này là người thế nào, còn cái tên hoàng đế chết tiệt kia nữa, k biết chừng nào mới trừng trị d hắn đây
    thanks nàng

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: