Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 11

Edit: Min

Beta: Hà Đoàn

Chương 011: Tầng tầng âm mưu.

Trong Trường Tín cung, một làn hương thơm ngát lượn lờ trong không khí, màn che nhẹ bay.

Gió nhẹ thổi vào từ trước cửa điện, tinh tế dịu dàng, cả điện đều chìm trong yên tĩnh.

Thái giám và cung nữ đều đã lui ra ngoài, đứng canh ở ngoài cửa điện, không cho bất kỳ ai tới gần.

Lúc này trong đại điện vàng son lộng lẫy là hai người vẻ mặt rất nghiêm túc đang ngồi ngay ngắn, hai người đều xinh đẹp tuyệt mỹ như nhau, vẻ ngoài còn vô cùng giống nhau, nhất là đôi mắt mị hoặc lòng người, giống nhau đến cực điểm.

Thái hậu nương nương xiêm y đỏ rực mệt mỏi dựa trên phượng tháp*, mà người còn lại đang ngồi bên cạnh chính là Hoàng thượng đương triều, ngũ quan tuấn dật, hàng lông mày hẹp dài hơi chau lại, có thể thấy được tâm tình của hắn đang cực kì không tốt, trong đôi mắt hoa đào tràn ngập sự tức giận lôi đình, đôi môi mỏng lạnh lùng nhếch lên, hồi lâu không nói câu gì.

*tháp: một loại giường nhỏ

Thái hậu nương nương híp mắt, lười nhác tuỳ ý dịu dàng lên tiếng.

“Diệu Nhi, con sao thế? Sắc mặt sao lại khó coi như vậy?”

“Mẫu hậu, nhi thần không hiểu, vì sao vẫn để Vân Mặc quản lý triều đình, không phải hắn đã tự nguyện trả lại đại quyền trong triều sao? Nhi thần tự nhận có năng lực xử lý mọi chuyện.”

Sắc mặt Thượng Quan Diệu càng ngày càng tối tăm, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, giống như là hai thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ, hàn quang bắn ra bốn phía, biến hóa lạnh lẽo một cách xảo quyệt.

Thái hậu nương nương nhếch môi, sự nhẹ nhàng sủng ái tràn đầy trên khuôn mặt kiều diễm, dịu dàng mở miệng.

“Diệu Nhi, không phải mẫu hậu không cho con quản lý triều chính, đây là cách duy nhất để mẫu hậu bảo vệ con, Đông Tần không hề yên bình giống như bề ngoài của nó, chúng ta trừ giao hảo với Bắc Triều ra, Tây Lương và Nam Tấn kia vẫn như hổ đói rình mồi với chúng ta, trong nước còn có một Thần Long cung nổi danh ngang hàng với Đông Tần, những điều này chúng ta không thể không kiêng dè, mà Vân Mặc dù sao cũng là “Chiến Thần” nổi danh trên sa trường, Kiêu kỵ tướng quân của tiền triều, đại thần mà tiên hoàng coi trọng nhất, cho nên trước khi chết mới phong hắn là Nhiếp Chính vương, con xem mấy năm qua, Tây Lương và Nam Tấn không dám động binh với ta, ngay cả người của Thần Long cung trong thời gian ngắn cũng không có động tĩnh gì không phải sao?”

Thượng Quan Diệu nghe lời nói dịu dàng như gió xuân của Thái hậu nương nương cũng chẳng hề có nửa điểm cảm động, ngược lại sắc mặt càng lạnh lùng hơn, bởi vì tất cả của Đông Tần này dường như cũng không phải công lao của hắn, mà là công lao của Vân Mặc, cho nên đáy lòng hắn càng đề phòng ông ta, hắn không tin, lấy năng lực của mình lại đấu không lại với Tây Lương và Nam Tấn, còn cả người của Thần Long cung, vì sao không cố hết sức trừ khử, hay là dụng tâm của Vân Mặc, ánh mắt Thượng Quan Diệu nheo lại, bắn ra ánh sáng nguy hiểm.

“Mẫu hậu, vì sao triều đình không tiêu diệt những người của Thần Long cung, còn để cho bọn chúng tác oai tác quái, hoành hành ngang ngược làm loạn, đây có phải đều là ý của Vân Mặc không?”

Thượng Quan Diệu vừa dứt lời, sắc mặt Thái hậu khẽ thay đổi, giọng nói cũng lạnh xuống.

“Diệu Nhi, con quá không có chừng mực rồi.”

“Mẫu hậu?” Thượng Quan Diệu quay người đối mặt với Thái hậu, trong lòng hắn không thoải mái, mẫu hậu lại vẫn bệnh vực nam nhân kia, trong lòng tức giận dị thường, ánh mắt trở nên thâm sâu như hồ nước, làm cho người ta không thể nhìn thấy suy nghĩ thật sự của hắn.

Thái hậu nhăn mày một chút, lông mi thật dài chớp nhẹ, cũng không tức giận, ngược lại dùng ánh mắt hiền từ thượng yêu như trước nhìn hắn.

“Diệu Nhi, loại chuyện này phải có chứng cớ, vu khống chỉ làm cho triều thần không phục, những năm gần đây, Vân Mặc ở trong triều đã tràn đầy uy tín, con tuỳ tiện gây khó dễ, tất sẽ khiến triều thần bất mãn, đến lúc đó bị thương sẽ là con, có một số việc không nên vội vàng, chậm rãi từng bước xâm nhập vào, nếu đã đợi được bốn năm, cũng không cần gấp rút nhất thời.”

“Nhưng nếu không trừ khử Vân Mặc, đứa ngốc kia vẫn sẽ chiếm lấy Kim Hoa cung, nhi thần vừa thấy bộ dáng của nàng ta, sắp điên mất rồi, nhi thần là vua một nước, long phượng trong loài người, thế mà phải cưới một đứa ngốc làm Hoàng hậu, đây không phải là điều để thiên hạ chê cười sao, vô cùng nhục nhã.” (Min: long phượng trong loài người cơ à, xin lỗi nhá, bạn chỉ là đồ con hoang thôi bạn ạ >”< ta khinh)

“Uất ức cho Diệu Nhi rồi, Vân Tiếu ở lại trong cung kia chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ, một quân cờ dùng để kiềm chế Vân Mặc, tuy nàng ta là một kẻ ngốc, mẫu hậu đã điều tra qua, Vân Mặc rất yêu thương đứa con gái này, ta tin chỉ cần nàng ta còn ở trong tay chúng ta, Vân Mặc sẽ không dám có hành động bất thường.”

Đồng tử của Thái hậu lóe sáng, cười như gió xuân thổi trên cành liễu, lả lướt dụ người.

Thượng Quan Diệu không nói gì nữa, lạnh lùng thâm độc trên ngũ quan tuấn dật bớt đi không ít, thần thái cũng dịu đi vài phần.

Hắn biết tất cả những gì mẫu hậu làm đều là vì hắn, vừa rồi là do hắn quá kích động, hơi cong khóe miệng một chút.

“Tấm lòng của mẫu hậu, nhi thần ghi nhớ trong lòng.”

“Ừ, Diệu Nhi về đi, ai gia hơi mệt.” Thái hậu nương nương phất phất tay, Thượng Quan Diệu thỉnh an xong, dẫn thái giám thiếp thân rời khỏi Trường Tín cung.

Ngoài cửa cung, ánh mắt Thượng Quan Diêu lóe lên như ngọn lửa, sáng quắc thiêu đốt như có thể đun chín nước, khóe môi lại bật qua một lời nói lạnh lùng.

“Tiểu Đình Tử, triệu hồi Minh Nhật và Minh Nguyệt, trẫm có việc dặn dò.”

“Vâng, Hoàng thượng.” Tiểu Đình Tử nghiêm trang mở miệng, nội tức tự nhiên, thần thái lạnh lùng mà chậm rãi, có thể thấy được người này có võ công thâm sâu khó lường, hơn nữa cũng không phải loại võ công bình thường.

Thượng Quan Diệu ngẩng đầu nhìn trời, phía chân trời phủ một tầng sương mù trắng xóa, ánh mắt đột nhiên nhíu lại, hàn khí chìm sâu vào trong mắt, khóe môi nở nụ cười lạnh.

Vân Mặc a Vân Mặc, nếu để cho trẫm điều tra được ngươi câu kết với người của Thần Long cung, trẫm sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn, đứa ngốc kia, hại trẫm chịu nỗi nhục này, một người cũng đừng nghĩ trốn thoát được…

“Đi, hồi cung.”

Đoàn người nhanh chóng rời Trường Tín cung, trở về Cảnh Đức cung.

~~~ Chiêu Dương cung ~~~

Trong điện, sắc mặt Dạ Tố Tuyết vẫn hơi tái nhợt, khẽ dựa vào thành giường,

Một đôi mắt đẹp nhìn quét qua đám phi tần đang đến thăm mình trong điện, những người này e là đáy lòng đều đang thầm vui mừng, ngoài mặt lại giả bộ dáng thực bất bình cho nàng.

Đôi mắt Dạ Tố Tuyết hơi tối lại, có điều cũng không nói gì…

Những nữ nhân này hiện giờ đều là thế lực của nàng, cho nên nàng sẽ không ngu đến nỗi đụng đến bọn họ, nhà mẹ đẻ sau lưng họ cũng sẽ trở thành hậu thuẫn giúp đỡ Dạ gia, cho nên nàng chỉ có thể đối đãi với bọn họ cho tốt, khống chế được mấy quân cờ này.

“Làm phiền các muội muội lo lắng rồi.”

“Sao tỷ tỷ lại nói vậy? Nhìn thấy tỷ sinh bệnh, bọn muội thực là đau lòng.” Người nói là Chiêu nghi Lã Ánh Hàn, bộ dáng nàng ta dịu dàng dễ thương, gương mặt đẹp như tranh vẽ, rất được Hoàng thượng yêu thích, còn là thiên kim của Binh Bộ thị lang đương triều Lã Mộ Dương, hiện giờ đi theo Dạ Tố Tuyết ở tại Chiêu Dương cung – Thanh Hàn các.

Thanh Hàn các, cũng là do Hoàng thượng nhất thời cao hứng, đặt theo tên nàng, tuy nàng ta không có cung riêng nhưng Hoàng thượng lại hết sức sủng nàng, đây là chuyện rất nhiều người trong cung đều biết, cho nên tuy là một Chiêu nghi nho nhỏ nhưng cũng có quyền lực khá lớn.

Chỉ là Dạ Tố Tuyết cũng không muốn gây xích mích gì với nàng ta, gần đây thế lực sau lưng nàng là thế lực thứ hai mà Hoàng thượng phải đề phòng, loại chuyện lỗ vốn này nàng sẽ không làm.

Lã Ánh Hàn vừa dứt lời, phía sau vang lên đầy những tiếng phụ họa theo, đều là Lương viện là Quý nhân ở tại Chiêu Dương cung này.

Trong lục cung, chỉ có một hậu bốn phi là có cung riêng, thêm cung của Thái hậu nương nương vừa vặn là lục cung.

Mà trong lục cung lại phân ra rất nhiều điện, các, các phi tần đều ở lại trong các điện, các của bốn phi, chỉ có Hoàng hậu ở trong Kim Hoa cung của riêng mình.

Trước mắt lục cung còn có hai cung trống, bởi vậy đám hậu phi này ai cũng có mưu tính, dự đoán được thánh thượng sủng ái, Hoàng thượng nếu cao hứng, nói không chừng sẽ được trở này một trong hai phi còn trống của bốn vị phi nhất phẩm, nhưng trước mắt hai vị trí này còn đang được treo trên không.

Bởi vậy mọi người đều đấu tranh gay gắng, đã không tốt đẹp với nhau nữa, Đức phi Dạ Tố Tuyết cũng mắt nhắm mắt mở, mặc kệ bọn nữ nhân lòng dạ hẹp hòi này,

Trên thực tế, hai vị trí còn trống kia, chỉ sợ không phải là chỗ người bình thường có thể ngồi vào được, Hoàng Thượng giữ lại, nhất định là có mục đích của hắn.

Dạ Tố Tuyết đoán vậy, bên tai lại nghe tiếng ồn ào huyên náo của đám nữ nhân kia trong tẩm cung, đáy lòng tuy cảm thấy thật phiền, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng như trước, không mảy may nhìn ra chút khó chịu gì.

Đúng lúc này, một cung nữ đi vào bẩm báo.

“Đức phi nương nương, Hiền phi nương nương đến.”

Mắt Dạ Tố Tuyết nhảy lên một chút, Diệp Ngọc Vân, thật là tốt bụng thế cơ à? Nàng phất phất tay: “Để nàng ta vào đi.”

~ HẾT CHƯƠNG 11 ~

Advertisements

One thought on “Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 11

  1. ShaDowP 16/10/2014 lúc 11:42 Reply

    mấy bà thím đanh đá chụm lại 1 chỗ thì chẳng phải chuyện tốt lành gì, cứ đấu đá nhau tiếp đi, Vân Tiếu càng khoái chí
    thanks nàng

Trả lời ShaDowP Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: