Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 10

Chương 010: Ban thưởng

Edit : Hà Đoàn

Beta : Min

Dạ Tố Tuyết đứng trong hồ, lạnh đến mức đánh một cái rùng mình, giận dữ nhìn chằm chằm một bàn tay của kẻ ngốc kia đang vươn ra, vừa tức vừa vội, nhưng cũng không thể nghĩ ra được biện pháp gì, cô đã dặn dò nàng rất kĩ, hiện giờ tốt nhất không nên chọc tới kẻ ngốc này, lúc này cũng không phải là thời cơ tốt để động đến nàng, sau một hồi cân nhắc, Dạ Tố Tuyết nhịn xuống cơn tức giận này, động tác linh hoạt tháo ra chiếc vòng huyết ngọc quý giá trên tay ra, tức giận mở miệng.

“Cầm lấy”.

Vân Tiếu duỗi tay ra nhận lấy chiếc vòng, thuận tiện đeo luôn vào tay mình, từ chỗ vòng tay nhè nhẹ dâng lên một tầng ấm áp, cả người được bao quanh trong một cảm giác thoải mái, vòng tay này quả nhiên là đồ tốt, lấy lại được vòng tay, tâm tình của nàng nhìn qua tốt hơn nhiều rồi, lại đưa tay ra dịu dàng mở miệng.

“Tỷ tỷ, muội kéo tỷ lên nhé?”

Tuy rằng khi cười nhìn có chút kinh khủng, nhưng mà thái độ lại rất chân thành tha thiết, Dạ Tố Tuyết ở trong hồ có chút cảnh giác, không dám đưa tay ra.

Có điều bốn phía quanh hồ, nhất thời cũng không có ai tiến đến, mà những nô tì mà nàng mang đến cũng đang ở dưới hồ hết rồi, lúc này thất miệng bát ngôn (1) lên tiếng.

(1) Thất miệng bát ngôn : bảy miệng tám lời

“Nương nương, đi lên đi, nếu không sẽ bị cảm lạnh đó”.

“Nương nương, vòng tay cũng đã đưa nàng ta rồi, người mau lên bờ đi.”

Dạ Tố Tuyết vừa nghĩ cũng thấy đúng, kẻ ngốc này không phải là muốn vòng tay sao? Cũng đã trả cho nàng ta rồi, chung quy cũng sẽ không làm khó mình nữa đi, nghĩ vậy liền vươn tay ra nắm lấy tay Vân Tiếu.

Mắt Vân Tiếu chợt lóe lên tia sáng, đáy mắt rất nhanh lóe ra một tia lạnh lùng, nàng cũng không phải thật sự muốn giúp đỡ nữ nhân này, mà là nàng muốn lấy cây tú hoa châm(2) sau cổ nàng ta, cây tú hoa châm này là lúc trước nàng thấy ở trong hộp trang sức, liền thuận tay lấy ra dùng một chút, nếu như không lấy cây tú hoa châm này đi, nếu như có ngự y tìm ra, tất sẽ sinh ra phong ba không cần thiết.

(2) Tú Hoa châm : kim may .

Mà nàng cũng không muốn để nảy sinh các tình huống bất ngờ, có rất nhiều chuyện, nàng nghĩ không cần phải đưa ra ngoài sáng, ngay cả Tú Tú và hai thái giám Tiểu Nguyên và Tiểu Chiêu này, nhiều nhất cũng chỉ biết nàng không có ngốc, đối với những chuyện khác của nàng cũng không có biết, nàng cũng không nghĩ sẽ để cho bọn họ biết, trong cung nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, đây cũng là điều kiện đầu tiên giúp các nàng bo bo giữ mình.

“Tỷ tỷ, đến đây.” Vân Tiếu nhìn qua là vô cùng có lòng tốt, dùng sức kéo Dạ Tố Tuyết lên, mắt thấy sắp kéo nàng ta đến bên hàng rào bảo vệ, bàn tay còn lại của nàng cũng rất nhanh đưa ra, người đứng ngoài nhìn chỉ thấy là nàng đang cố gắng kéo Dạ Tố Tuyết lên, nhưng kì thật nàng chẳng qua chỉ là muốn lấy cây tú hoa châm kia.

Tú hoa châm vừa lấy được đến tay, ánh mắt Vân Tiếu liền âm trầm lại, nụ cười càng thêm sâu đậm, mạnh mẽ vung tay lên, hét rầm lên.

“Trâm của ta, trâm của ta đâu?”

Nói xong cũng không thèm nhìn đến Dạ Tố Tuyết lại bùm một tiếng ngã vào trong ao, quay người lả đảo chạy như điên, rời khỏi hồ Cẩm Lý…

Tú Tú và hai thái giám từ đáy lòng không nhịn được khẽ rên một tiếng, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Đức phi nương nương đang ở trong hồ, nữ nhân đáng thương, vừa đi đã liền gặp phải chủ tử âm hiểm rồi, nhanh chóng đuổi theo người phía trước, liên tục gọi: “Nương nương, đợi chúng ta với, đợi chúng ta với….”

Trong hồ Cẩm Lý, lại một lần nữa cuồn cuộn, Đức phi cuối cùng cũng đứng vững được, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đừng nói là huyệt vị bị khống chế, cho dù một người thể lực tốt cũng khó mà chịu được sự giày vò qua lại này a, nghĩ vậy, nàng rốt cuộc nhịn không được ngửa mặt lên trời thét chói tai.

“A, a, đồ ngốc kia, thù này không báo, ta thề không làm người”.

“Nương nương, nương nương?” Tiếng kêu bay miệng tám lưỡi may mắn may mắn đã làm kinh động tới thái giám ở gần đó, sớm cũng đã có người chạy tới đó, cứu đám người Dạ Tố Tuyết lên, bởi vì bị ngâm ở trong nước lạnh lâu, Dạ Tố Tuyết bị bệnh…

Bên trong Kim Hoa cung.

Vân Tiếu đã tẩy đi khuôn mặt trang điểm dày đậm kia, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn vốn mềm mại, đáng yêu ngọt ngào, ngồi trên giường êm trong điện cười tủm tỉm, vuốt vuốt chiếc vòng ngọc trên tay, mắt to linh động vô cùng, giống như ánh sáng của trân châu đen bóng, bộ dạng này của nàng, dù thế nào người ta cũng không thể nào mà tưởng tượng ra được sự âm hiểm của nàng, chỉ có Tú Tú và hai tiểu thái giám bên trong Kim Hoa cung là biết, nàng có suy nghĩ độc đáo đến mức nào.

“Nương nương, hôm nay người đối xử với Đức phi như vậy, chỉ sợ trong lòng nàng ta sẽ hận người?”

Vân Tiếu ngẩng đầu nhìn về phía Tú Tú, vẫn như cũ mỉm cười, nhàn nhạt lên tiếng: “Không có chuyện hôm nay, nàng ta sẽ không hận ta sao?”

Chỉ cần nàng còn ngồi ở vị trí này, người đàn bà kia cũng vẫn sẽ ‘nhớ thương’ nàng, cho nên hôm nay không có chuyện này cũng chẳng có gì khác biệt, nàng phải tránh né ả ta rồi tự kiềm chế lấy mình sao?

Tú Tú im lặng, suy nghĩ của chủ tử càng ngày càng cơ trí khôn khéo, tuy rằng Đức phi ở trong cung có quyền thế, nhưng Hoàng hậu thông minh như vậy, chỉ sợ cũng chưa chắc sẽ chịu thiệt, cuối cùng là ai chịu thiệt cũng còn chưa biết đâu?

“Là do nô tỳ nhiều chuyện, ” Tú Tú cung kính mở miệng.

Hai người đang nói chuyện, thái giám Tiểu Nguyên đi đến, cung kính dâng lên một cái hộp gấm hoa lệ: “Nương nương, đây là Thái Hậu nương nương phái người đưa tới, châm ngọc của Phượng Đường Kiều, cùng với cái lúc trước của nương nương giống nhau như đúc”.

Tú Tú đi tới, đem hộp gấm nhận lấy, đưa tới trước mặt Vân Tiếu .

“Nương nương, mời xem?”

Vân Tiếu mở hộp gấm ra, cầm lên cành trâm ngọc, quả nhiên là giống với cái lúc trước như đúc, khóe môi thản nhiên hiện lên ý cười: “Cất đi”.

“Dạ, nương nương”.

Chiêu Dương cung, Dạ Tố Tuyết bị bệnh, chuyện này rất nhanh truyền đến tai Thái Hậu, Thái Hậu tra ra nguyên nhân, thì ra lại chỉ vì một chiếc vòng ngọc, bởi vậy mà giận dữ, lập tức hạ ý chỉ, những ai trong cung lấy đồ gì của ngốc hậu, lập tức đem những thứ đó trả về cho nguyên chủ, nếu như lại có chuyện như hôm nay xảy ra, nghiêm trị không tha.

Lời này vừa ban xuống, toàn bộ mọi người trong hậu cung đều bị kinh động, đều phái thái giám cùng cung nữ của mình đem trả lại cho ngốc hậu những vật đã lấy.

Trong lúc nhất thời, Kim Hoa cung náo nhiệt vô cùng, đồ cưới của Vân Vương phủ đều đã trở lại.

Vân Tiếu nhìn những đồ trang sức bằng ngọc trong rương đến hoa cả mắt, còn có đầy tủ quần áo tầng tầng lớp lớp y phục như hoa, khóe môi hiện lên nụ cười vừa lòng.

Bên trong Kim Hoa cung, Tú Tú cùng hai thái giám Tiểu Nguyên và Tiểu Chiêu, trợn mắt há hốc mồm nhìn những thứ trước mắt, thật sự là hết sức ly kì, đúng như lời nói của nương nương vậy, các thứ đều trở lại, nương nương thật sự là quá lợi hại .

“Nương nương, đều là thứ tốt a. “

Tú Tú vươn tay chạm đến những loại trang sức hoa lệ, lúc trước còn chưa kịp nhìn kỹ, liền đoạt hết không còn một cái, hiện tại cuối cùng đã trở lại.

Vân Tiếu đưa tay cầm lấy một cây trâm hình song loan, đưa cho Tú Tú: “Đến đây, thưởng cho ngươi”.

Tú Tú ngây ngẩn cả người, tuy rằng nàng có muốn những thứ này, nhưng cho tới bây giờ cũng không ngờ rằng chủ tử lại có thể thưởng cho nàng thứ quý báu như vậy, nhất thời khiến cho nàng phản ứng không kịp, hơn nửa ngày mới mở miệng: “Nương nương, cái này?”

“Cầm đi, không phải không thích chứ?”

Nữ hài tử đều thích trang sức xinh đẹp, người không hiểu cũng không phân biệt gì cả.

Tú Tú vừa nghe, nương nương quả thật là ban thưởng cho nàng, liền nhanh chóng cung kính nhận láy: “Tạ nương nương nương ban cho, cám ơn nương nương ban cho”.

Vân Tiếu lại tùy tiện chọn một đôi phỉ thúy đeo bên hông, đưa tới tay Tú Tú.

“Một đôi phỉ thúy này, thưởng cho Tiểu Nguyên cùng Tiểu Chiêu đi, đi theo bản cung, bản cung sẽ không bạc đãi các ngươi.”

“Tạ nương nương.” Tú Tú cảm động quỳ xuống đất, tiếp nhận những thứ được ban cho, chủ tử mặc dù có một mặt âm hiểm, nhưng là người thưởng phạt phân minh, hơn nữa thông minh tuyệt đỉnh, về sau, các nàng làm trâu làm ngựa đi theo nàng ấy, tuyệt không có nửa điểm không trung thành.

“Được rồi, đi xuống đi”.

“Dạ.” Tú Tú lui ra ngoài, đem những thứ được ban cho Tiểu Nguyên cùng Tiểu Chiêu, hai tiểu thái giám cũng vô cùng cảm động, ba người cùng nhau thề, nguyện sẽ trung thành với Hoàng hậu nương nương, cũng không phải vì những thứ quý báu này, mà bởi vì cũng chưa từng có người để bọn nô tài như bọn họ ở trong mắt, chỉ có nương nương, còn nghĩ về bọn họ, thật khiến cho lòng người ấm áp…

~ HẾT CHƯƠNG 10 ~

Advertisements

2 thoughts on “Quỷ Y Ngốc Hậu – Chương 10

  1. Lili 12/10/2013 lúc 21:11 Reply

    Cuoi cung cung lay lai do , hoang hau gioi that

  2. ShaDowP 16/10/2014 lúc 11:37 Reply

    đúng là high level mà, quá phấn khích, thanks nàng nhé

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: