Thiên Ma – Đệ nhị chương

Chính văn đệ nhị chương : Xuyên qua.

 

Đứa nhỏ ngốc nghếch kia, hi vọng nó có thể hiểu được.
 
Trước mắt Diệp Vân dần dần trở nên tối om, nhưng mà trong lòng lại vô cùng thoải mái. Tất cả cô đều đã sớm an bài, bất kể em gái có xuống tay hay không. Trước sau gì nó cũng sẽ nhận được hạnh phúc. Như vậy cũng tốt, nếu như đã không còn sự tồn tại của mình, có lẽ Thái nhi cũng sẽ vui vẻ hơn.
 
Tất cả đều đã kết thúc.
 
Nên tan biến…
 
Ánh sáng từng chút từng chút một biến mất đến tia cuối cùng, bóng tối ập tới.
 
Thật lâu sau, Diệp Vân lại thấy được một tia ánh sáng.
 
Thiên đường? Diệp Vân có chút nghi hoặc, mình có thể đến thiên đường? Nếu có xuống địa ngục thì nàng cũng cảm thấy rất bình thường.
 
“Nhanh lên một chút, đối với Kim Đồng Ngọc Nữ nhất định phải đưa đến chỗ của sư phó lão nhân gia trong ba ngày”. Một tiếng nói lanh lảnh âm dương quái khí vang lên.
 
Kim Đồng Ngọc Nữ? Diệp Vân nghi ngờ, có chuyện gì xảy ra vậy?
 
“Ngu xuẩn, sao lại che kín như vậy chứ, nếu như ngạt chết người thì ai chịu trách nhiệm đây?” Lại là tiếng nói lanh lảnh kia trách cứ .
 
“Không có chuyện gì, sư huynh, huynh xem, đều còn sống đây”. Một người lên tiếng vâng vâng dạ dạ đáp.
 
Sau đó, Diệp Vân đột nhiên cảm thấy có người nào đó đang vỗ vào mặt mình, có chút bị đau khiến cho cô chậm rãi mở mắt ra hoàn toàn. Trước mắt là hai người đàn ông ăn mặc cổ trang, một khuôn mặt xấu xí đang lạnh lùng nhìn mình. Còn một người đàn ông xấu xí khác cũng đang khẩn trương nhìn cô. Đây là đâu? Hai người này là ai? Trong lòng Diệp Vân dâng lên nghi hoặc, trên mặt lại vẫn không có biểu hiện gì, chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ.
 
“Nhìn này, sư huynh, nha đầu này vẫn còn sống nha. Chỉ là ngất đi mà thôi”. Người đàn ông xấu xí kia cười lấy lòng, chỉ vào Diệp Vân. Lại quay đầu nhìn nhìn sang bên cạnh Diệp Vân nói, “Tiểu tử này vẫn rất không thành thật, đành phải buộc lại để ngăn miệng nó”.
 
Nha đầu? Tiểu tử? Kim Đồng Ngọc Nữ? Diệp Vân chậm rãi quay đầu nhìn theo ánh mắt của người đàn ông xấu xí kia về phía bên cạnh, khi thấy người bên cạnh, ánh mắt Diệp Vân dần dần phóng đại, trong lòng cũng vô cùng kinh hãi. Không phải bởi vì dáng vẻ xinh đẹp phấn điêu ngọc mài của đứa nhỏ bên cạnh mà từ trong ánh mắt của đứa nhỏ này Diệp Vân thấy được bộ dáng của chính mình. Cũng là một cô bé gái phấn điêu ngọc mài, môi hồng răng trắng! Nhìn qua cũng không quá năm tuổi! ! ! Mà cậu bé này cũng chỉ khoảng sáu tuổi.
 
“Được rồi, không có vấn đề gì thì nhanh lên đường thôi. Hi vọng lần này tiến cống Kim Đồng Ngọc Nữ có thể giúp chúng ta giành được chút điểm, khiến cho sư phó có thể truyền thụ bản lĩnh thực sự cho ta”. Người nam nhân có giọng nói lanh lảnh kia nhíu mày nói.
 
“Nhất định sẽ, sư huynh nhìn xem hai đứa nhỏ này thực là thủy linh ( tươi ngon mọng nước ^^!) nha”. Người đàn ông xấu xí kia vẫn trưng ra khuôn mặt lấy lòng.
 
“Ừm, mau lên đường”. Kẻ có giọng nói lanh lảnh kia nhìn Diệp Vân, khẽ cau mày nói, “Nha đầu kia không cần trói sao?”
 
“Sư huynh, cũng đã chạy một đường xa như vậy. Nha đầu kia sớm đã bị sợ choáng váng, động cũng không dám động, không giống với tiểu tử kia không thành thật. Không cần phải để ý đến nó, chỉ là một đứa bé con cũng không thể chạy được”. Trong tiếng nói lần này mang đầy đắc ý.
 
“Vậy là tốt rồi, nhanh lên một chút gấp rút lên đường”. Kẻ có giọng lanh lảnh kia có chút không kiên nhẫn.
 
“Dạ dạ”. Theo tiếng dạ dồn dập, xung quanh tối xuống. Màn xe đã bị hạ xuống.
 
Xe ngựa? Cổ đại? Xuyên qua? Tiến cống?
 
 
Diệp Vân nhanh chóng đem toàn bộ sự việc trước mắt xâu chuỗi lại, trong lòng chậm rãi hiểu rõ, kinh hãi thật sự là có chuyện xuyên qua, rất nhanh liền suy nghĩ về tình trạng hiện tại. Đứa nhỏ bên cạnh cũng đang giãy dụa trong im lặng, sự phản kháng sâu trong mắt nó cũng đã nói lên tất cả. Sợ là cả nó cùng mình đều là tù binh bị ép buộc đến đây, muốn đem đi cống nạp cho sư phó bọn họ. Nếu là chuyện tốt còn trói như vậy sao? Khóe miệng Diệp Vân cong lên một nụ cười châm chọc, thực sự là không biết nói gì. Chính mình đã chết thì cũng chết đi, lại còn xuyên qua thành một đứa bé gái thế này.
 
Diệp Vân tìm tòi trong xe ngựa tối om, mò đến bên người cậu bé bên cạnh. Cậu bé kia cảm thấy Diệp Vân chạm đến, phản cảm xê dịch về phía sau một chút. Diệp Vân không tự chủ cười cười, tên nhóc này phản ứng cũng thực mạnh. Từ phản ứng của nó có thể nhìn ra, nhất định không phải là con cái nhà bình thường.
 
“Xuỵt, để tôi lấy khăn trên miệng cậu ra, cậu đừng nói chuyện”. Diệp Vân thấp giọng thì thầm, thiếu chút nữa lại bật cười. Tiếng nói nãi thanh nãi khí (tiếng trẻ con ) này của mình nghe thực là không quen?
 
Cậu bé cứng đờ người một chút, sau đó rất phối hợp dừng động tác lại.
 
Diệp Vân chậm rãi đưa tay ra sờ sờ khuôn mặt của cậu bé, nhẹ nhàng kéo khăn bịt miệng trên miệng cậu ra trong lòng không khỏi cảm thán làn da đứa nhỏ này thực không tệ.
 
“Cởi trói cho ta”. Cậu bé đè thấp tiếng nói nói bên tai  Diệp Vân , “Ta sẽ ban thưởng lớn cho ngươi”. Cũng là tiếng nói nãi thanh nãi khí nhưng bên trong lại ẩn chứa uy nghiêm.
 
Diệp Vân không nói gì, trên tay cũng đang cố gắng cởi trói cho nam hài. Dù sao sức của một đứa trẻ vẫn rất yếu, thật lâu sau khi mất hết sức Diệp Vân mới cởi được dây thừng trên tay cậu bé ra.
 
Dây thừng trên tay vừa cởi ra cậu bé lập tức xoa xoa tay, thấp giọng nói: “Ta sẽ thưởng cho ngươi thật lớn, ngươi nhớ kỹ”.
 
“Không cần”. Diệp Vân có chút buồn cười, trong lòng cũng hiểu được đứa nhỏ trước mặt này phi phú tức quý ( không giàu cũng quyền quý), “Hiện tại chờ đến khi bọn hắn thả lỏng cảnh giác chúng ta hãy chạy trốn”.
 
Cậu bé kia kinh ngạc, bỗng nhiên đưa tay ra nhéo nhéo khuôn mặt Diệp Vân, dường như không tin nàng chính là đứa nhỏ chỉ cần dọa đã khóc lúc trước.
 
Diệp Vân đẩy tay cậu bé ra, có chút kinh ngạc khi thấy cậu bé này trưởng thành sớm hơn so với tuổi: “Chờ đến khi bọn hắn nghỉ ngơi chúng ta hãy nhảy xuống xe chạy đi”. Tuy nói như vậy, thế nhưng Diệp Vân lại không an lòng lắm. Dù sao hiện tại thân thể của mình cũng chỉ là đứa trẻ bốn năm tuổi, còn đứa bé bên cạnh này cũng chỉ khoảng năm sáu tuổi. Đối phương lại là hai nam tử thành niên, nếu như chạy làm sao có thể chạy khỏi đối phương đây. Điều duy nhất chính là xác định địa thế, nếu địa thế có lợi, vậy thì sẽ có cơ hội chạy thoát. Khí trời có chút nóng bức, chắc hẳn bây giờ là đầu hạ hoặc cuối hạ, thời tiết ngày như vậy rất dễ khiến người ta buồn ngủ. Nếu như xe ngựa dừng lại mà hai người đàn ông kia lại đi nghỉ ngơi, cảnh giác sẽ bớt đi.
 
Sự tình quả nhiên như Diệp Vân dự đoán, đi được một lúc tên có giọng nói lanh lảnh kia nói dừng lại nghỉ một chút rồi đi. Người kia lập tức lên tiếng phụ họa rồi đi tìm nước.”Sư huynh, không có nước, để đệ đi chuẩn bị nước một chút, huynh nghỉ ngơi trước đi”.
“Đi nhanh về nhanh.” Tiếng nói lanh lảnh kia tràn đầy không kiên nhẫn.
 
Diệp Vân hơi nhíu mày, nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, hiểu được bây giờ chính là thời cơ tốt. Cậu bé bên cạnh nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Diệp Vân, Diệp Vân không khách khí vươn tay nhéo mặt cậu ta. Ý bảo chính mình hiểu được đây là cơ hội tốt. Không bận tâm đến phản ứng của cậu ta, Diệp Vân tập trung lắng nghe động tĩnh của người trước mặt. Người có giọng nói lanh lảnh kia tựa vào thùng xe nghỉ ngơi. Diệp Vân nhẹ chân nhẹ tay xốc màn xe lên, ánh mặt trời chói mắt chiếu vào. Diệp Vân hí mắt để thích ứng với ánh sáng, cúi đầu nhìn thành xe ngựa có chút tương đối cao đối với thân thể hiện tại của mình, nhăn mày lại. Mà sau một khắc, bên người đột nhiên có một trận gió thổi qua. Cậu bé kia nhẹ nhàng nhảy xuống xe ngựa, ổn mà không tiếng động rơi ở trên mặt đất. Diệp Vân có chút kinh ngạc, xem ra đứa bé này biết chút công phu phòng thân.
 
“Nhảy xuống”. Cậu bé ngẩng đầu nói với Diệp Vân, đưa tay mình ra.
 
Diệp Vân hơi sững sờ, nhìn đứa nhỏ phấn điêu ngọc mài phía dưới có chút thất thần. Nhưng cũng rất nhanh liền phản ứng lại, phối hợp đưa tay ra, dưới sự trợ giúp của nam hài liền nhảy xuống dưới.
 
“Đi”. Cậu ta nói thật nhỏ, kéo tay Diệp Vân chạy về ven đường phía trước.
 
~ Hết Chương 2 ~

 

Chú thích : Phấn điêu ngọc mài : ý chỉ xinh đẹp như được điêu khắc mài giũa từ ngọc ^^~

Advertisements

Tagged: , , ,

4 thoughts on “Thiên Ma – Đệ nhị chương

  1. ShaDowP 01/09/2014 lúc 12:47 Reply

    ta đọc lại truyện thôi, nàng k cần để ý đến ta

  2. Nguyễn Hà Anh 04/10/2014 lúc 20:18 Reply

    Ồ hô liệu bé trai có phải là nam 9 ko nhỉ!???o(Ô 0 Ô)o

  3. Lyly95 24/05/2015 lúc 20:22 Reply

    Hay qúa! K biết DV chạy thoát k nhỉ

  4. Chăm Đỗ 12/08/2015 lúc 13:15 Reply

    đọc văn án thấy nam chính có vẻ hơi nhiều 😀 lại dàn harem nam rùi :v

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: