Nhất Minh Thiên Hạ – Chương 1

Nhất minh thiên hạ – Chương 1

Chuyển ngữ : Bội Nghi

Công Tôn Hiển, phụ thân là Nhàn Vân công tử* của Vân gia trang, mẫu thân là người trong ma giáo, nhập trang từ lúc năm tuổi, mười bảy tuổi rời trang, sau đó không rõ tung tích, năm hai mươi mốt tuổi trở lại Vân gia trang, võ công cao cường, được tôn vào hàng tiên sinh.

*Nhàn Vân công tử : bộ truyện cùng tác giả kể về truyện đời trước của anh Công Tôn Hiển này á mọi người.

── cùng với Công Tôn gia Xuân Hương công tử chuyên phụ trách viết sử.

——————————————

Gần đây, sự kiện giang hồ rất nhiều.

Chém chém giết giết, tranh giành ngôi vị, cướp đoạt bảo vật quý hiếm, ngay cả những bang phái mới hay cũ cũng tận dụng thời cơ này mà hành động.

Vậy ai sẽ là người mệt nhất?

Không phải là những người đang chém giết kia, cũng không phải đệ tử đang tranh giành ngôi vị chưởng môn, mà là những Sổ Tự công tử của Vân gia trang.

Không có những Sổ Tự công tử này, cho dù đoạt được ngôi vị trong thiên hạ thì người trong thiên hạ cũng có ai biết? Không có những Sổ Tự công tử này, cho dù ngồi lên được vị trí chưởng môn, cũng chỉ có người trong môn phái mình biết, thiên hạ liệu mấy ai quan tâm? Giết người, đoạt bảo vật quý hiếm, muốn khoe ra một chút, nhưng tự mình truyền miệng mấy năm mới có thể lan khắp thiên hạ?

Nói cách khác, những Sổ Tự công tử này có nhiệm vụ ghi lại sự kiện lớn nhỏ trên giang hồ, bọn họ xuất quỷ nhập thần, không có gì là không biết, cho dù là một năm trước, có người cướp được bí kíp võ công tà giáo, dự định lẩn trốn để tu luyện tám, mười năm, nhưng chỉ vừa mới đoạt được vị trí minh chủ nổi tiếng thì kết quả ──

Ngày mười lăm cùng tháng vừa cướp được bí kíp, Sổ Tự công tử của Vân gia trang đã trung thực thông cáo với thiên hạ, đồng thời cũng ghi lại quá trình ấy vào Giang Hồ Bí Tịch, cất tại Cấp Cổ các ở Vân gia trang.

Vì vậy, kẻ vô danh tiểu tốt trộm được bí kíp võ công này còn chưa kịp chớp mắt thì đã chính thức tiến vào con đường chết.

Đây chính là Vân gia trang trên giang hồ.

Ghi lại trung thực mỗi một sự kiện, nhân vật trên giang hồ, công bằng, vô tư chính trực, lưu truyền cho giang hồ những đời sau.

Danh sách đoạt báu vật giang hồ, danh sách mỹ nhân giang hồ, danh sách chưởng môn giang hồ…… Cái gì cần cũng có, nhìn sơ lượng sách trong Cấp Cổ các của Vân gia trang đã hơn mười vạn cuốn cũng có thể hiểu được điều đó.

Vì vậy, trên giang hồ có một câu ──

Sử văn của Hoàng đế được viết chỉ là sự ca tụng hoàng đế; nhưng những gì Sổ Tự công tử của Vân gia trang viết là sự thật về giang hồ.

Không hề có một chữ là giả.

Nhắc đến Công Tôn Hiển, người trong giang hồ luôn không hẹn mà cùng lúc nhớ đến một câu ──

Kiếp khổ, mệnh khổ, vận khổ.

Năm ấy, hắn hai mươi ba tuổi, tướng mạo tuấn tú, cốt cách thanh cao, võ nghệ thâm sâu, là huyết thống của giang hồ chính phái, lẽ ra phải là nhân trung chi long*, tiền đồ không kể hết, nếu dốc lòng tu luyện, tương lai việc trở thành một tông sư không có gì là khó.

*nhân trung chi long: rồng trong loài người, chỉ những người xuất chúng

Đáng tiếc, trong cơ thể hắn lại có một nửa là huyết thống của ma giáo.

Phụ thân của hắn – Công Tôn Vân, là vị công tử học rộng biết nhiều nhất trong Vân gia trang, danh hiệu là “Nhàn Vân công tử”, năm ấy hai mươi bảy tuổi, bị một nữ nhân trong ma giáo nhìn trúng, liền nhốt hắn trên Thiên Bích nhai ba ngày ba đêm, làm những việc hoàn toàn không có đạo đức ── [BN: hắc hắc, việc gì zậy ta *mặt ngây thơ*]

Công Tôn Vân căn cứ vào phong phạm, đạo đức quang minh của chính phái, ── cho dù là người bị hại nhưng cũng phải chịu trách nhiệm mà đấng nam nhi nên có, cùng tai họa của ma giáo bái thiên địa, từ đó về sau rời khỏi giang hồ, quy ẩn núi rừng, không bàn đến thế sự.

Đến nay, rất nhiều đại thẩm tuy đã thành thân trên giang hồ, nhắc đến chuyện này đều ôm ngực giậm chân, lệ rơi, đứt ruột.

Mà Công Tôn Hiển, lại là con trai duy nhất của bọn họ.

Trên giang hồ, đã từng có tông sư chính phái bằng lòng thu nhận hắn làm đệ tử, dẫn dắt hắn bước đi trên con đường chính phái tiền đồ xán lạn, nhưng hắn lại chối từ.

Năm năm tuổi hắn nhập trang, mười bảy tuổi rời trang, hai mươi mốt tuổi lại lần nữa quay về trang, trong lúc đó tung tích của hắn vẫn là một bí ẩn.

Nay, hắn hai mươi ba tuổi, công phu siêu phàm, đáng tiếc võ công của tà đạo, sở thích duy nhất chính là thu thập những con vật có độc trên giang hồ, khoảng cách để trở thành tông sư chính phái càng ngày càng xa……

Kiếp khổ, mệnh khổ, vận khổ.

Mỗi khi người giang hồ nhắc đến Công Tôn Hiển của Vân gia trang, trong thâm tâm luôn hiện lên một câu như vậy.

Vừa tiếc hận, lại có chút cảm thán, cũng có chút…… vui sướng khi người gặp họa.

————————————–

“Công Tôn tiên sinh, mời.” Đại đệ tử của Thiên Cương phái là Trình Tranh cầm lấy đế nến, đi vào mật đạo tối đen như mực.

Công Tôn Hiển một chữ cũng không nói, chỉ đi theo phía sau y.

Trình Tranh tim đập như trống, lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy với Công Tôn Hiển trong truyền thuyết.

Thông thường khi có sự kiện lớn xảy ra trên giang hồ, mười phần thì hết tám phần đều là những Sổ Tự công tử khác hành động, chỉ có những sự kiện trọng đại mới đến Công Tôn Hiển ra mặt, bây giờ là lễ mừng thọ sáu mươi tuổi của chưởng môn sư phụ bọn y, y mới có cơ hội tiếp xúc gần Công Tôn Hiển thế này.

Y liếc mắt trộm ngắm Công Tôn Hiển một cái. Người này có màu da bánh mật, diện mạo tuấn tú, nhưng gương mặt lạnh lùng, ánh mắt khốc liệt, ngay cả trong đêm tối cũng hiện lên sự lạnh lùng. Nhìn xong thực khiến người khác toàn thân không có chỗ nào là không run sợ.

Trình Tranh có chút khẩn trương, đi đến trước cửa căn phòng đang tỏa ra khí lạnh rồi giải thích:

“Bên trong là hầm băng, phải tắt nến trước.” Nói xong liền thổi tắt nến, bốn phía thoáng chốc liền chìm trong bóng tối.

Công Tôn Hiển phía sau y hô hấp bình tĩnh, dường như không hề đề phòng. Trình Tranh đẩy cửa lớn của hầm băng ra, bỏ bốn viên minh châu lớn vào bốn góc rồi mới quay đầu nhìn về phía Công Tôn Hiển, khách khí nói:

“Gia sư căn dặn, Công Tôn tiên sinh chỉ có thể xem ở trong này, không tiện mang ra ngoài.”

“Đó là đương nhiên.” Công Tôn Hiển lạnh nhạt nói, đi theo y vào hầm băng có hàn khí bức người này.

Bốn bức tường của hầm băng đều được làm từ hàn băng thiên nhiên, khói trắng lượn lờ như ngăn cản tầm mắt người ta, không có nội lực chống chịu cái lạnh này, chỉ sợ khi ra khỏi cánh cửa hầm băng cũng phải bệnh mấy tháng.

Công Tôn Hiển liếc nhìn bốn viên dạ minh châu vô cùng quý báu, không nói thêm gì, liền cùng Trình Tranh đi vào chỗ sáng nhất.

“Công Tôn tiên sinh, đây chính là kim tằm.” Trình Tranh chỉ vào một khối băng được sắp xếp có thứ tự.

Công Tôn Hiển mi khẽ run. Khối băng này không khác gì những khối băng khác, hắn đang muốn vươn tay ──

“Đợi chút!” Trình Tranh gấp giọng nói: “Công Tôn tiên sinh, thứ này không thể đụng vào. Nhiệt độ cơ thể con người có thể ảnh hưởng đến kim tằm đang ở trong khối băng, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không thể đối mặt với gia sư!”

“Kim tằm thực sự ở trong khối băng này?”

“Đúng vậy. Gia sư nói, kim tằm khi gặp nóng sẽ tỉnh dậy, cho nên quanh năm phải lấy băng lạnh để trấn áp nó. Mắt thường của chúng ta không nhìn thấy, nhưng trên thực tế, nó đang ngủ đông ở bên trong.”

Công Tôn Hiển trầm mặt không nói, cân nhắc độ chân thật của những lời nói này.

Trình Tranh chú ý thần sắc hờ hững của hắn, thật cẩn thận nói:

“Gia sư có dặn, nếu Công Tôn tiên sinh thực sự muốn nó, con kim tằm này cũng không phải là không thể đưa cho ngài.”

Công Tôn Hiển nâng mắt chăm chú nhìn vào hắn.

Trình Tranh lảng tránh ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn, nhỏ giọng nói:

“Trên giang hồ ai cũng biết Công Tôn tiên sinh rất thích độc vật quý hiếm, nó càng quý hiếm thì ngài càng có hứng thú, phóng tầm mắt khắp Trung Nguyên, Công Tôn tiên sinh cũng không tìm được người thứ hai có kim tằm đâu.”

Công Tôn Hiển vẫn không hề lên tiếng.

Trình Tranh đành phải kiên trì nói tiếp:

“Gia sư nói, Vân gia trang có hai chủ tử, Công Tôn tiên sinh là một trong đó. Kim tằm đưa cho ngài, ngài tuyệt đối sẽ không làm chuyện hại người, chỉ cần ngài đồng ý ba việc……”

“Mời nói.”

Trình Tranh thấy hắn rốt cục mở miệng, sắc mặt vui mừng hiện lên trên khuôn mặt trẻ tuổi.

“Gia sư là một tông sư đức cao vọng trọng trên giang hồ, từng có ý muốn truyền thụ võ nghệ cho Công Tôn tiên sinh, nhưng ngài cùng lão nhân gia người không có duyên, đến nay người vẫn còn tiếc. Hôm nay kim tằm xem như kết duyên lại lần nữa, thật ra ba việc này rất dễ, chỉ cần ngài đáp ứng khi còn sống, tuyệt đối không được nói ra kim tằm có được từ đâu, không thể làm hại người khác, còn có…… Còn có……” Nói đến chuyện thứ ba này, Trình Tranh không khỏi ấp a ấp úng : “Lần này mừng thọ gia sư, được Công Tôn tiên sinh và Sổ Tự công tử đến chúc mừng, tệ phái cảm thấy rất vinh hạnh…… Nhắc đến Vân gia trang, lấy việc ghi lại sự thật về giang hồ làm nhiệm vụ của mình, cũng không làm việc thiên vị, vì vậy……” Có phải hắn nhìn lầm rồi hay không? Khuôn mặt tuấn mỹ của Công Tôn Hiển dường như xuất hiện gân xanh?

“Trình huynh cứ nói, đừng ngại.” Giọng nói vẫn rất lạnh.

Trình Tranh hít sâu, thừa dịp dũng khí của y còn chưa mất hết, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm rồi nói:

“Gia sư năm sau sẽ đem ngôi vị truyền lại cho đệ tử, từ nay về sau dạo chơi tứ hải không màn thế sự, điều duy nhất trong lòng chưa được thanh thản là…… là……” Y muốn nói lại thôi.

Công Tôn Hiển kiên nhẫn chờ đợi câu tiếp theo.

Trình Tranh thầm bực mình vì hắn không chịu nói tiếp, liền cắn răng nói:

“Bốn mươi năm trước gia sư từng làm một chuyện sai lầm, đến nay vẫn canh cánh trong lòng, cho nên…… cho nên, nếu Công Tôn tiên sinh có thể hủy đi những ghi chép liên quan đến việc đó được giữ ở Cấp Cổ các của Vân gia trang, gia sư liền có thể để lại tiếng thơm muôn đời.”

“Công Tôn tuy là người của Vân gia trang, nhưng từ trước đến nay không viết sử, người huynh nên tìm là Xuân Hương công tử.” Công Tôn Hiển bình tĩnh trả lời.

“Vân gia trang có hai chủ tử, Xuân Hương công tử viết sử, Công Tôn tiên sinh bảo vệ sử, đây là chuyện mà mọi người đều biết. Hiện giờ chỉ hủy chứ không phải viết, Công Tôn tiên sinh…… nhất định có thể hiểu được tầm quan trọng của danh dự một người.” Y ám chỉ.

Xuân Hương công tử xuất thân danh môn chính phái, tất nhiên sẽ làm theo khuôn phép cũ, công bằng vô tư; Mà Công Tôn Hiển thân phận đặc thù, làm việc không theo quy tắc, sẽ dễ đàm phán hơn.

Hầm băng nhất thời chìm vào một mảnh yên tĩnh.

Trong chốc lát, Công Tôn Hiển mới từ từ mở miệng nói:

“Tại hạ từng nghe nói kim tằm sau khi tiếp xúc với cơ thể con người, có thể khiến người đó thống khổ, thức ăn của nó là cơ thể người đó, gặm nhấm mỗi ngày?”

“Đúng vậy. Kim tằm sau khi vào cơ thể con người, sẽ ăn chính chủ thể đó, ăn từ trong ra ngoài, sau đó phá kén mà ra, chỉ cần ba ngày mà thôi.”

Sắc mặc Công Tôn Hiển lạnh lùng, hỏi lại:

“Kim tằm tiếp xúc cơ thể con người như thế nào?”

“Kim tằm là vật còn sống, để trong bình rượu, ở độ ẩm thích hợp sẽ cho độc tính mạnh nhất.” Vì danh dự của sư phụ, y nói đúng sự thật với Công Tôn Hiển. Còn về chuyện Công Tôn Hiển muốn lấy nó để hại ai thì y không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ ra.

“Không phải nó.”

“Gì cơ?”

Công Tôn Hiển khôi phục thần sắc, nói:

“Lệnh sư đang mừng thọ, theo lý Công Tôn nên lên lầu chúc mừng mới phải, đa tạ Trình huynh đã để Công Tôn Hiển thấy tận mắt kim tằm.”

“Công Tôn tiên sinh không cần kim tằm sao?”

“Công Tôn chưa bao giờ nói rằng mình muốn nó.”

Trình Tranh hoàn toàn há hốc mồm, hỏi lại: “Vậy, vậy thỉnh cầu của gia sư……”

“Trong Vân gia trang, người phụ trách sửa chữa giang hồ sử sách không phải là Công Tôn, thứ cho Công Tôn bất lực.”

“Công Tôn tiên sinh thích độc vật quý hiếm, kim tằm là độc vật thượng đẳng của Trung Nguyên, ngài tuyệt đối tìm không được thứ lợi hại hơn đâu.”

Công Tôn Hiển xet qua một tia tức giận khó nén nhưng lại lập tức biến mất, quay người đi ra khỏi hầm băng.

Bỗng dưng, phía sau truyền đến một câu nói của Trình Tranh ──

“Công Tôn tiên sinh không muốn độc chiếm Vân gia trang, độc bá cả cái danh “tiên sinh” và “công tử” sao?”

Bước chân Công Tôn Hiển hơi ngừng một chút, chậm rãi xoay người, môi mỏng khẽ nhếch, vẻ mặt không có cảm xúc nào.

Sắc mặt Trình Tranh trắng bệch, che giấu sự bất an, xuất ra chiêu cuối cùng mà sư phụ dạy y, nói:

“Vân gia trang chỉ trọng văn công tử mà không trọng võ tiên sinh. Xuân Hương công tử cùng với các Sổ Tự công tử thủ hạ, chuyên ghi chép giang hồ sử, mà Công Tôn tiên sinh tuy là một trong hai chủ tử, nhưng vì nguyên nhân huyết thống, không thể kế tục tên của Nhàn Vân công tử, nếu ngài bằng lòng, Thiên Cương phái có thể âm thầm trợ giúp ngài trừ bỏ Xuân Hương công tử, cũng đề cử ngài trở thành công tử đồng thời là tiên sinh duy nhất của Vân gia trang, từ nay về sau Công Tôn gia độc bá Vân gia trang, không phân chia gì nữa.”

Công Tôn Hiển cúi mắt không nói.

Hầm băng dường như lạnh xuống rất nhiều, Trình Tranh thật sự chịu không được bầu không khí này, nhẹ giọng kêu lên:

“Công Tôn tiên sinh, chờ sau khi ngài trở thành ‘công tử’ rồi, cho dù ngài làm giả bối cảnh của mình, hủy bỏ xuất thân của mẫu thân ngài, cũng sẽ không ai phát hiện, giang hồ đời sau cũng chỉ biết đến một Công Tôn Hiển xuất thân chính phái, sẽ không biết được bối cảnh chính tà bất phân của ngài!”

Công Tôn Hiển nghe vậy, rốt cục nhìn thẳng vào hắn.

Tiếp theo, xoay người bước đi.

Trình Tranh lập tức há hốc mồm. Vậy là có ý gì? Nói thêm một chút, cho người khác một đáp án sẽ chết sao? Liệu đây có phải là…… giao dịch không thành hay không?

Nếu muốn gia nhập giang hồ, thì phải biết những chuyện trong giang hồ; Một khi đã trở thành người giang hồ, cả đời cũng là người của giang hồ.

—————————————–

Nàng hít thật sâu, bước đi dứt khoát ──

Vượt qua cánh cổng thành kia, đó chính là Giang Hồ thành, lại hít vào một hơi…… Ừm, không khí không khác gì so với vừa nãy, cũng vẫn hít thở không khí trong lành giống như mọi người dân khác, nhưng một cảm giác quen thuộc lại len lỏi tới từng nơi trên cơ thể.

Không được, ngay cả lúc hít sâu nàng cũng tuyệt đối không thể quên tự đút mình ăn. Nàng đang cầm một cái giỏ đầy táo đỏ, cắn một miếng thật ngọt, cái miệng nhỏ nhắn của nàng từ từ tận hưởng nó.

“Người mập kia, đừng cản đường!” Bỗng có người quát.

Nàng nghe vậy liền lúng túng, vội vàng nghiêng người tránh ra, nhường đường cho người giang hồ mới vừa vào thành đi qua.

Nàng cố giữ bình tĩnh, cúi đầu nhìn thân thể hơi tròn của mình. Thật ra nàng chỉ là hơi nhiều thịt một chút, hơi nhiều một chút thôi mà, cũng không cần phải gọi nàng là người mập chứ…… [BN: tội tỷ ấy]

Nàng thầm oán giận đánh giá những người giang hồ ấy. Những người giang hồ này đặc biệt rất dễ nhận ra, nếu trên người không đem theo thương đao thì cũng là cơ bắp lưng hùm vai gấu có thể nâng cả mười đứa trẻ vẫn đi lại như không, hoàn toàn khác với người nào đó nha.

“Cô nương, cô đang cản trở tôi bán rau đấy!” Phía sau có người kháng nghị.

Nàng lại càng hoảng sợ, nhanh chóng nép sang một bên, tiếp tục dùng đôi mắt nhỏ cảm nhận Giang Hồ thành này, đồng thời, cũng không ngừng cố gắng, tuyệt đối không cho phép bản thân dừng động tác ăn lại.

Người bán rau kia nhìn nàng toàn thân trang phục nữ nhân giang hồ, như thấy không quen mặt mà hỏi thăm:

“Đây là lần đầu tiên cô nương vào thành phải không?”

“Đúng vậy, ta lần đầu đến đây.” Nàng ngại ngùng nói.

“Cô cũng là người giang hồ sao?”

“Ta…… Ta đúng là người giang hồ.” Nàng thừa nhận, khóe miệng có chút ngây ngốc mà cong lên.

“Vậy nhất định là người không có danh tiếng gì trên giang hồ rồi!” Bán rau nói chắc chắn.

“……” Nàng có chút khó chịu, nhưng quả thật là vậy.

“Cô nương đến góp vui sao?”

“Góp vui gì cơ?”

“Thọ yến của lão chưởng môn Thiên Cương phái đó, yến hội tổ chức ba ngày liền, mời anh hùng hào kiệt khắp nơi, giang hồ hiệp khách không được mời cũng đến, nhiều vô số kể, đột ngột nên ngoài cổng lớn bên kia phải thêm mấy bàn tiệc, chỉ cần là người giang hồ đều có thể vào ngồi.” Bán rau thấy nàng không ngừng ăn uống liền tốt bụng mà nói: “Cô nương có thể đến đó ăn no nê một chầu.”

Mặt nàng thoáng chốc đỏ bừng, vội gật đầu, cười yếu ớt: “Cảm ơn.” Nàng xem ăn như mạng, tiếp tục ăn, dù sao da mặt cũng dày, giả vờ như cái gì cũng không thấy là được.

Người trên giang hồ không hẹn mà cùng đi đến một chỗ, nàng rảnh rỗi không có gì lắm, không bằng đi đến đó nhìn thử xem sao.

Tới sớm không bằng tới đúng lúc, khó có cơ hội có thể tận mắt chứng kiến những việc trong giang hồ, nàng nhất định không thể bỏ qua. Bỏ qua lần này thì … có lẽ… đến lúc chết cũng không còn cơ hội nữa.

Nàng rất muốn duy trì sự trầm ổn của tuổi mình, nhưng thật sự không có cách nào kìm nén sự tò mò, đôi mắt màu đen tinh ranh khẽ đảo, vội vàng đánh giá Giang Hồ thành này.

Giang Hồ thành không phải là tên do triều đình đặt, nhưng quan viên địa phương cũng mở một mắt nhắm một mắt mà cho qua, cứ mặc dân chúng gọi. Dân chúng bình thường trong tòa thành này cũng không ít, nhưng hơn phân nửa là người buôn bán, phía trước có các sạp hàng đủ loại kiểu dáng, rực rỡ muôn màu, quả thực là đặc biệt hấp dẫn đối với một cô nương chưa thấy qua việc đời như nàng.

Đi trên đường lớn, nàng lại càng há hốc mồm bởi đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cảnh tượng đồ sộ đến vậy.

Đường lớn như nước chảy, anh hùng hào kiệt hùng tráng uy vũ các nơi tề tụ một nơi. Phóng mắt nhìn lại, đông nghịt một mảnh, ngẫu nhiên cũng có mấy cái đỉnh đầu trọc bóng lưỡng (ta chết cười mất), mọi người nói chuyện giới thiệu lẫn nhau, nếu không phải nàng xác định được bọn họ đúng là người giang hồ thì nàng thực sự sẽ cho rằng mình đi nhầm đường mất.

Chỗ này……. không quá giống như trong tưởng tượng của nàng.

Có người không cẩn thận đụng vào nàng, nàng nhất thời mất thăng bằng khiến cho cái rổ trong lòng bay ra ngoài, những quả táo trong đó cũng bị người ta giẫm nát. Sắc mặt nàng thoáng chốc trắng toát, cố gắng chen vào đám người, thấy trong góc có chỗ trống liền chen vào ngồi, đoạt lấy một chén cơm rồi vùi đầu liền ăn.

Chủ nhân của chén cơm ngay cả ngẩng đầu cũng không ngẩng, cầm bút viết vào cuốn sách, nói:

“Tại hạ không ngại chia sẻ thức ăn, nữ hiệp không cần ăn nhanh như vậy, dù sao bàn này cũng không có người, cô có thể từ từ ăn.”

Tiếng tim đập dần dần ổn định, nàng nhìn người thiếu niên áo trắng bên kia, đồng thời kéo đĩa điểm tâm đến trước mặt mình, xác định không có ai giành mới an tâm, cái miệng nhỏ nhắn lại bắt đầu cắn nuốt.

Thiếu niên này bề ngoài thanh tú, có thể xem như cảnh đẹp ý vui…… Ít nhất, cũng bổ mắt nàng. Nàng nhìn một lát sau mới lưu luyến chuyển dời ánh mắt xuống trang sách trên bàn, bên trên viết:

“Yến thọ sáu mươi của chưởng môn Thiên Cương phái, anh hùng hào kiệt cùng chúc mừng.” Nàng đọc thành tiếng.

Sau đó, nàng thấy thiếu niên kia đặt bút xuống.

“Ngươi……” Nàng đánh giá trang phục người thiếu niên nhìn như người đọc sách, bên hông còn đeo một thẻ bài rất quen mắt, trên đó khắc một chữ “Bát”. Trong lòng bỗng nhảy dựng lên, vui mừng kêu: “Ngươi là Bát công tử trong Sổ Tự công tử của Vân gia trang sao?”

“Đúng vậy. Nữ hiệp xưng hô thế nào?”

“Ta, ta họ Công Tôn.” Khóe mắt nheo nheo lại, khó nén hưng phấn sùng bái. “Truyền thuyết kể rằng Sổ Tự công tử Vân gia trang xuất quỷ nhập thần, trên giang hồ không có bí mật nào có thể vượt qua mắt các người. Xin hỏi, xin hỏi làm sao có thể thần thông đến như vậy?”

Thiếu niên mỉm cười: “Công Tôn cô nương cũng không phải là người đầu tiên hỏi ta, đáp án của tại hạ cũng chỉ có một mà thôi, thứ cho ta không thể trả lời.”

“À……” Cũng đúng, tuyệt học trong trang sao có thể để người ngoài biết chứ? Nàng thậm chí cũng hỏi người nào đó mấy lần nhưng luôn bị từ chối trả lời. Nàng rầu rĩ ăn cơm, lại nhịn không được tò mò hỏi: “Sổ Tự công tử chuyên ghi lại sự kiện lớn nhỏ trong giang hồ, nếu Bát công tử xuất hiện, vậy tiệc đại thọ của vị chưởng môn kia xem như là đại sự sao?”

“Có thể nói như vậy.”

“Nếu là đại sự, vì sao chỉ có hai câu đã thu bút rồi?” Không phải nên viết lưu loát, diễn tả tỉ mỉ, ít nhất cũng phải hơn một ngàn chữ sao?

Thiếu niên ngẩn ra, cười nói: “Tuy rằng chỉ có hai câu, nhưng hai câu này sẽ được ghi vào sách về tông sư của thế hệ này, đây đã là quang vinh lớn nhất rồi.” Thấy nàng nãy giờ vẫn không buông chiếc đũa, hắn lại nói: “Cô từ từ ăn đi, anh hùng giang hồ tới đây đều ở trong kia, đây là bàn ngoài, không có ai tranh đâu.” Nói xong liền phất tay áo, phóng khoáng rời đi.

Nàng có chút thất vọng nhìn theo bóng dáng của hắn. Sổ Tự công tử, theo nàng biết thì bọn họ lấy việc ghi lại thị phi lớn nhỏ trong giang hồ làm sự nghiệp, tỉ mỉ mà miêu tả từng sự kiện, giống như vị Bát công tử này, chỉ tùy tiện ghi hai câu, đúng là không hết sức với công việc mà.

“…… Công Tôn Hiển……”

Có người nhắc tới Công Tôn tiên sinh của Vân gia trang, tim nàng nhảy lên một nhịp, không chút suy nghĩ cầm một dĩa bánh ô mai đi qua, vờ như mình cũng rất có phong cách của người trong giang hồ.

“……Tiểu tử Công Tôn Hiển này không đơn giản, mới hơn hai mươi tuổi, cũng đã được lão chưởng môn tôn sùng là thượng khách, quả thực rất giỏi!” Một vị giang hồ nào đó nói.

Nàng nghe vậy, đồng ý gật gật đầu, âm thầm có chút tự hào, kiêu ngạo. trong miệng là mùi vị của điểm tâm, trong lòng cũng cảm thấy thật ngọt, người nào đó quả thật đã làm được việc rồi!

“Bởi vì họ là người của Vân gia trang, Thiên Cương phái đương nhiên phải cẩn thận chiêu đãi. Nghe nói Công Tôn Hiển cả người toàn độc, cũng không phải theo con đường danh môn chính phái, nếu không phải có Vân gia trang làm chỗ dựa, chỉ sợ hắn không có chỗ đứng ở Trung Nguyên này, phải trở về trong lòng người mẹ ma giáo của hắn thôi.” [BN: ngu ngốc]

Người nói chuyện là một thiếu hiệp mới vào giang hồ. Một lời của hắn thốt ra, đang chờ mọi người phụ họa, nào ngờ mọi hào kiệt giang hồ ở đây đều im lặng, lập tức làm như không nghe thấy gì cả, quay lưng xếp thành một vòng vờ uống rượu.

Để lại hắn cùng nàng mặt đối mặt.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng người nào đó có đôi mắt nhỏ, miệng còn đang nhai bánh ô mai mở lời trước:

“Công Tôn Hiển cả người không có độc, luyện là võ công hoàn toàn chính phái, thiếu hiệp ngươi đừng hiểu lầm hắn.”

“Xin hỏi danh hào của nữ hiệp? Sư phụ là ai?”

“Ta không có sư phụ, cũng không có danh hào gì cả.” Nàng vừa nói xong, chỉ thấy tên thiếu hiệp kia nhanh chóng xoay người, xem nàng như người vô hình.

Không có danh hào thực đáng thương như vậy sao? Nàng âm thầm uất ức, chỉ cảm thấy những người giang hồ này hoàn toàn khác với những gì nàng thấy lúc nhỏ.

Nàng không buồn hé răng, đang định rời khỏi đám người, đột nhiên có người trừng mắt nhìn nàng, bật thốt lên:

“Cửu công tử Vân gia trang ?”

Nàng sửng sốt, nhìn thấy những giang hồ hào kiệt vốn quay lưng lại giờ đều đổ dồn cặp mắt về phía nàng, bao gồm cả vị thiếu hiệp kia, đồng loạt quay lại trước mặt nàng, như hổ rình mồi chăm chú nhìn nàng.

Nàng lui một bước, giải thích: “Ta, ta không phải……”

Một nhân sĩ giang hồ cười to nói:

“Cửu công tử, đừng giấu diếm, thẻ bài bên thắt lưng cô lộ ra kìa! Vân gia trang quả nhiên lợi hại, Sổ Tự công tử luôn luôn đều là nam tử, chưa từng thấy qua một cô nương nào, giờ đây Vân gia trang thật sự là dùng hết mưu tính, để Cửu công tử trà trộn vào chỗ chúng ta, lợi hại lợi hại!”

Nàng cúi đầu nhìn thẻ bài bên thắt lưng có khắc chữ “Cửu”. Nàng thật sự không được xem như Sổ Tự công tử, thứ này là của người nào đó đưa cho nàng…… Nàng đeo trên người để nhìn vật nhớ người mà thôi.

“Cửu công tử, lúc nãy có mạo phạm, xin công tử hãy thứ lỗi.” Sắc mặt của thiếu hiệp vừa nói chuyện với nàng lúc nãy giờ đây trắng xanh.

“Không có gì.” Nàng cố sức duy trì sự trầm ổn mà tuổi mình nên có, nhưng, trước ánh mắt nhìn của mọi người mà vẫn ăn liên tục… sẽ không ổn.

“Cửu công tử ở nơi đây, có ghi chép về gì không?” Có người thử hỏi.

“Ơ, một chút, một chút thôi.” Nàng có chút chột dạ.

“Nguyện nghe rõ hơn.” Không biết có đem tên môn phái còn có danh hào của hắn cùng ghi vào sách hay không?

“Vậy…… đại thọ sáu mươi của chưởng môn Thiên Cương phái, anh hùng hào kiệt cùng chúc mừng.” Mượn dùng tạm vậy.

“Còn gì nữa?” Đoàn người hăng hái bừng bừng.

Còn nữa sao? Quả nhiên hai câu là không đủ. “Ách…… anh hùng trong thiên hạ nghìn dặm xa xôi đến Thiên Cương phái chúc mừng, vì thế những nơi khác đều thiếu các vị anh hùng hành hiệp trượng nghĩa, khiến cho bọn đạo tặc thừa cơ lớn mạnh……” Nếu là nàng, nàng đại khái sẽ viết như vậy. [BN: chết cười mất]

Mọi người hai con mắt đều trừng nàng.

“Từ đâu cô có thẻ bài đó?” Trong đám người, có người kinh ngạc hô lên, người đó chính là vị thiếu niên Bát công tử kia. Hắn mang vẻ mặt kinh ngạc, cầm thẻ bài ở thắt lưng nàng lên. “Sổ Tự công tử mỗi thế hệ đều có chín người, nhưng thế hệ này chỉ tới ta mà thôi, cô từ đâu mà có? Là Xuân Hương công tử, hay là Công Tôn tiên sinh cho?”

“Ta……”

“Công Tôn Hiển ở ngay phía trước, cô mau theo ta!” Thiếu niên càng nghĩ càng thấy không thích hợp. Thẻ bài trên thắt lưng nàng là vật thật, muốn có được nó, không phải từ Xuân Hương công tử thì chính là từ Công Tôn Hiển, người thứ hai rất khó có khả năng, bởi vì Công Tôn Hiển rất ít quản lí những Sổ Tự công tử trong Vân gia trang.

Hắn nắm chặt lấy tay nàng rồi chen vào đám người. Đám người như nước, vừa thấy thẻ bài ở thắt lưng, liền tiến lên chào hỏi.

Đĩa bánh ô mai của nàng rơi xuống đất, muốn khom người nhặt, nhưng lại bị những người giang hồ vây xung quanh kia giẫm dưới chân. Nàng bỗng dưng phát lạnh, giọng nói khàn khàn: “Đợi chút, đừng giẫm! Ta muốn ăn……”

Thiếu niên kia chỉ cho rằng nàng tham ăn, không chịu buông tay, một mạch kéo cô nương tròn trịa này về phía trước.

“Quý phái còn nhiều việc, Trình huynh không cần tiễn ta nữa.” Công Tôn Hiển theo Trình Tranh bước ra khỏi cửa, lạnh giọng từ biệt.

“Tôi cũng không tiễn nữa…… Công Tôn tiên sinh đêm nay vẫn ở lại khách điếm Long Thăng sao?”

“Phải.”

“Vậy…… Nếu như Công Tôn tiên sinh đột ngột thay đổi tâm ý, lúc nào cũng có thể sai người tới chuyển lời, Trình mỗ lập tức đưa kim tằm đến.” Trình Tranh nhỏ giọng nói.

Công Tôn Hiển hé miệng đáp: “Công Tôn nhớ rõ.”

Trình Tranh nắm lấy cơ hội cuối cùng, nói:

“Vẫn mong Công Tôn tiên sinh có thể thay đổi chủ ý, việc này đối với ngài cùng tệ phái có trăm lợi mà không hại.” Y đi lên phía trước, nhìn vào đám người đến chúc mừng, kiêu ngạo nói: “Ngài xem, gia sư hơn mười năm danh vọng, các thế lực Trung Nguyên ai lại không kính nễ vài phần? Hiện tại, những tiền bối biết được chuyện không hay bốn mươi năm trước của gia sư đã đi vể cõi tiên, chỉ còn ghi chép ở Cấp Cổ các kia, nếu để người khác biết được, dĩ nhiên đối với danh hào của gia sư là đả kích đệ nhất, nhưng sự cân bằng trên giang hồ cũng không vì vậy mà bị phá hủy sao? Nếu có một ngày môn phái nào đó xảy ra tranh chấp, dù Thiên Cương phái muốn duy trì công đạo, cũng thử hỏi còn ai sẽ tin chúng tôi nữa chứ?”

Có thể thấy được uy hiếp rõ ràng trong lời nói. Công Tôn Hiển nhìn theo tầm mắt của Trình Tranh, trên cao nhìn xuống, thu hết hình ảnh trên đường vào nắt. Rốt cục, hắn nói:

“Cho dù cân bằng của giang hồ tan rã, cũng không liên quan đến Công Tôn……” Con ngươi đen lạnh xuống, chú ý tới trận xôn xao đang nổi lên trong đám người kia. Một thân hình màu trắng là Bát công tử Phó Ngọc trong trang, hắn liếc mắt một cái đã có thể nhận ra.

Còn có một khối màu trắng, có chút tròn, có chút lùn… Là một cô nương, bị Phó Ngọc kéo đi.

Kéo kéo một hồi, sợi dây buộc tóc của nàng tuột ra, một đầu tóc đen bóng như tơ, dưới ánh mặt trời xõa xuống, thân hình nàng càng lúc càng thấp, càng thấp —

Mái tóc kia, mái tóc kia…… gương mặt tuất tú lập tức thay đổi, gấp gáp nhảy lên. Khinh công của hắn kỳ lạ, thế người không vững chắc, nhưng nhanh như tia sét, trong chớp mắt, hắn đã bay qua đám người, đáp xuống bên cạnh Phó Ngọc, ra chưởng bắt Phó Ngọc phải buông tay, đồng thời ôm lấy thắt lưng của nữ tử, vừa thấy khuôn mặt tròn trịa của nàng tái nhợt, khuôn mặt lạnh lùng bỗng xanh mét.

“Công Tôn tiên sinh, ngài……” Phó Ngọc có chút tức giận, đang muốn trách móc, nhưng màn tiếp đó lại làm hắn trợn mắt há mồm.

Công Tôn Hiển đoạt lấy giỏ bánh trong tay một người lạ, không chút nào thương tiếc cạy miệng nàng ra, sau đó dùng lực nhét vào.

“Ăn mau!”

Nàng chậm rãi nhai chậm rồi nuốt, một miếng, hai miếng, ba miếng…… Nàng nuốt hết vào bụng rồi mới dần hoàn hồn.

“Nàng đến đây làm gì?” Hắn cắn răng, sắc mặt không vui.

“Ta……” Nàng chột dạ. Khóe mắt theo phản xạ mà liếc nhìn hắn, hai năm không gặp, hắn dường như chín chắn hơn rất nhiều.

“Nàng ta là ai vậy?” Phó Ngọc tiến lên chất vấn: “Nàng ta có thẻ bài Cửu công tử, lại họ Công Tôn, là ngài cho sao?”

“Phải, là ta cho nàng.”

Phó Ngọc dù sao cũng còn tính tình thiếu niên, một bụng nghi hoặc không nén được, vẫn đang trước mặt mọi người lại hỏi chuyện nhà mình. Hắn nói:

“Vì sao ngài lại cho nàng ta chứ? Sổ Tự công tử ở Vân gia trang đều được huấn luyện nhiều năm, từ lúc tôi nhập trang đến nay, chưa bao giờ từng gặp nàng ta, cho dù nàng ta là người thân của ngài…… Không đúng, Công Tôn gia luôn luôn mấy đời chỉ có một người con, Yếu Bạch tiểu thư cũng mất tích nhiều năm rồi, ngài làm gì có người thân cùng dòng máu, vì sao nàng ta lại mang họ Công Tôn? Lại còn thân mật với ngài như vậy……” Tia sáng chợt lóe, y bật thốt lên: “Công Tôn Hiển, chẳng lẽ ngài đã thành thân?”

Gương mặt anh tuấn lạnh lùng của Công Tôn Hiển đột nhiên hiện lên tia khác thường, trực giác đem nàng che sau lưng mình.

Hắn dường như muốn đem nàng nhét vào một chỗ không ai thấy được, đáng tiếc thân hình Công Tôn Hiển thon dài, thật sự không che được cô nương tròn trịa phía sau mình. Đồng thời, đôi mắt đen nhánh trước nay đã luôn như hàn băng, giờ đang dùng tia tức giận bén nhọn nhìn Phó Ngọc chằm chằm, giống như đang rất hận sự thật hắn nói ra.

“Tôi, tôi không biết ngài đã thành thân…… Hai ngày trước ngài vừa mới nói ngài không muốn bàn chuyện hôn sự, ai biết được ngài đã, đã… đã sớm…”

Nếu một nam nhân không bao giờ nhắc đến việc mình đã có thê tử thì hơn phân nửa là không hài lòng với hôn sự này, không muốn công khai cho mọi người biết, mà hiện giờ y lại không cẩn thận công khai chuyện lớn của Công Tôn Hiển, việc này…… Phó Ngọc nhìn nhân sĩ giang hồ ở bốn phía.

Xong rồi, trễ nhất là ngày mai, mỗi nhân sĩ giang hồ trong thành đều biết Công Tôn tiên sinh Vân gia trang

đã thành thân, hơn nữa còn không thích vị thê tử này cho lắm.

Advertisements

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: