Chí Tôn Đào Phi – Tiết tử

       Tiết tử

          Lãnh Thanh Nghiên lẳng lặng nằm ở trên giường, vươn tay, theo khe hở giữa các ngón tay nhìn lên trần nhà, trước mắt cũng hiện lên khuôn mặt tuấn dật kia, nụ cười sạch sẽ nhẹ nhàng mà khoan khoái.

          Mỗi lần ở trước mặt cô, cậu cũng sẽ luôn cười đến thực sạch sẽ, còn để lộ ra hai chiếc răng nanh trắng noãn, sau đó ôn nhu gọi: “Chị”.

          Ngón tay đang mở ra kia bỗng dưng nắm chặt lại, Lãnh Thanh Nghiên ánh mắt bỗng trở nên rét lạnh một mảnh, mà bỗng nhiên một giọt nước mắt chậm rãi chảy ra từ khóe mắt, thấm xuống chiếc gối đầu.

          Khi cô còn rất nhỏ, ba mẹ cô thân là nhân viên đặc công đã bị tổ chức khủng bố sát hại, chỉ còn lại cô cùng em trai hai người, trải qua nhiều năm, hai người vẫn sống nương tựa vào nhau, ngày ngày trôi qua cũng thực hạnh phúc nhưng mà, vì sao chứ? Vì sao hiện tại ngay cả em trai cũng đã bỏ cô mà đi?

          Bên tai vẫn là tiếng vọng của Allen: “Thiếu tướng, Tống Kiệt bán đứng chúng ta, đã đem thân phận của chúng ta nói cho bọn họ biết, A Trạch vì bảo vệ tôi cùng A Linh, một mình ở lại, đã bị bọn họ giết”.

          Vẫn còn nhớ rất rõ, cậu đã cười nói với cô, “Chị, rất nhanh thôi em sẽ quay về, chị phải ăn cơm đúng giờ, đi ngủ đúng giờ, không được lại ăn mì ăn liền”.

          Khi đó, cô còn chê cậu phiền phức, vội vàng đuổi cậu đi, còn nói cậu có quay lại không cũng không quan hệ. Lại không ngờ rằng, thế nhưng cậu thật sự không trở lại nữa.

          Nếu, nếu sớm biết rằng có thể như vậy, nhất định cô sẽ không nói như vậy, thậm chí, sẽ không để cho cậu đi, cái nhiệm vụ kia, cũng không phải không có cậu thì không thực hiện được!

          Cô biết suy nghĩ này của mình thực ích kỷ, chẳng lẽ mạng sống của người khác không quý sao? Nhưng mà, cô cũng không phải vĩ đại như vậy, cô chỉ muốn bảo vệ người mà mình để ý, về phần người khác, đó cũng chỉ là cam đoan khi người mà mình muốn bảo vệ an toàn, mới có thể đi làm việc.

          Đó là em trai cô, là người thân duy nhất trên đời này của cô, người em trai đã cùng cô sống nương tựa suốt những năm qua, thậm chí cô còn không tìm được thi thể của cậu, vừa nhắm mắt lại, cũng hiện lên toàn là thịt nát, em trai của cô, vậy mà lại bị bọn họ bầm thây vạn đoạn.

          Mối hận to lớn tràn ngập toàn thân Lãnh Thanh Nghiên, trong mắt lạnh lẽo vô cùng, một mảnh tĩnh mịch, cô tuyệt đối, sẽ không bỏ qua bọn họ, nhất là tên phản đồ Tống Kiệt kia!

          Chuông cửa vang lên, nhưng mà Lãnh Thanh Nghiên cũng không thèm để ý tới, hiện tại cô không muốn để ý đến gì nữa, thầm nghĩ, im lặng một mình đợi, đợi đến khi cô có thể bình tĩnh trở lại, tự nhiên cô sẽ đi ra ngoài.

          Nhưng mà chuông cửa kia lại bám riết không tha, Lãnh Thanh Nghiên làm như không nghe thấy, vẫn lẳng lặng nằm trên giường như cũ, tay chậm rãi mở ra, trong mắt đọng lại một mảnh lạnh lùng.

          Chuông cửa rốt cục ngừng lại, có điều rất nhanh, liền vang lên tiếng phá cửa, Lãnh Thanh Nghiên ánh mắt khẽ lay chuyển, không hề có phản ứng gì.

          Cửa phòng bị phá mở thành công, sau đó là những bước chân dồn dập, cửa phòng của cô cũng bị đẩy ra tử bên ngoài, khi những người đó thấy Lãnh Thanh Nghiên nằm ở trên giường, không khỏi sửng sốt một chút, nhanh chóng bước nhanh tới trước mặt cô.

          “Thật có lỗi thiếu tướng, chúng tôi gọi điện thoại lại phát hiện điện thoại của cô tắt máy, hòm thư cũng không mở, dây điện thoại trong nhà hình như cũng cắt đứt, gõ cửa không có người mở, không tìm thấy biện pháp để liên hệ, cho nên chỉ đành phá cửa mà vào”.

          Lãnh Thanh Nghiên lại cũng không để ý đến bọn họ, cũng không thèm so đó với bọn họ làm loạn, dám phá cửa nhà mình.

          “Thiếu tướng!” Allen trên đầu còn quấn băng gạc, nhìn thấy bộ dạng này của Lãnh Thanh Nghiên, không khỏi có chút lo lắng.

          Bọn họ đương nhiên biết A Trạch đối với thiếu tướng quan trọng thế nào, lời này cũng không hề khoa trương chút nào, cho dù muốn thiếu tướng lấy chính tính mạng mình đi đổi cho A Trạch, khẳng định là cô cũng sẽ không chút do dự.

          Đối với tiếng nói của bọn họ cô vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, mà câu nói kế tiếp của Allen cũng khiến cho cả người cô đều cứng ngắc, từ tận sâu trong đáy lòng tản mát ra một cỗ sát khí lạnh lẽo.

          “Thiếu tướng, có tin tức về Tống Kiệt”.

          “Ở nơi nào?” Lãnh Thanh Nghiên tiếng nói khàn khàn, đây chính là hậu quả sau hai ngày không ăn uống gì cả, mà giờ khắc này, rốt cuộc cô cũng có điểm tức giận.

          Tiếng nói của cô khiến người ta phải giật mình, có điều Allen vẫn thực nhanh chóng đưa ra đáp án: “Hắn bị người của Hắc Luân giấu đi, được giấu ở tổng bộ của bọn họ”.

          “Hắc Luân?” Đó chính là tổ chức khủng bố lớn nhất thế giới, cũng là bọn đã giết em trai cô.

          Lãnh Thanh Nghiên rốt cục có động tác, chậm rãi buông tay ra, muốn đứng lên nhưng cũng nhịn không được mà khẽ nhíu mày. Thấy thế, A Linh vội vàng đi lên trước, vươn tay nâng cô dậy.

          Hai ngày vẫn không nhúc nhích, làm cho Lãnh Thanh Nghiên cả người đều cứng ngắc như cây gỗ vậy, dường như chỉ cần nhẹ nhàng bẻ một cái là gãy.

          Trong mắt A Linh xuất hiện một tầng hơi nước, đưa tay giúp Lãnh Thanh Nghiên xoa bóp thân mình cứng ngắc, nhẹ giọng nói: “Thiếu tướng, chị đừng như vậy, nhìn bộ dạng này của chị, em thật đau lòng! A Trạch, khẳng định cũng không muốn nhìn thấy chị như vậy đâu”.

          Lãnh Thanh Nghiên cũng ngoảnh mặt làm ngơ, ngoại trừ khi nghe thấy hai chữ ‘A Trạch’ thoáng giật mình một cái, còn đâu mặt vẫn không hề thay đổi chút nào.

          Ngẩng đầu nhìn Allen, hỏi: “Tra được Tống Kiệt vì sao lại muốn bán đứng các cậu chưa?”.

          “Dạ, ban đầu hắn bị Hắc Luân hoài nghi, sau đó bọn họ liền đối hắn tiến hành bức cung, nói nếu hắn có thể khai ra đồng bạn, bọn họ có thể buông tha hắn, hơn nữa còn để cho hắn ở lại trong Hắc Luân và được Hắc Luân bảo vệ.”

          Khi nghe đến nguyên nhân như vậy, sắc mặt Lãnh Thanh Nghiên lại càng thêm lạnh lùng vài phần, bán đứng đồng bạn để đổi lấy mạng sống của mình, quả nhiên là tốt!

          Đêm dài con người yên lặng chìm vào giấc ngủ, Lãnh Thanh Nghiên mang theo đám Allen tới tổng bộ Hắc Luân, cẩn thận tránh khỏi tất cả các phòng ngự và hệ thống kiểm tra.

          A Linh lo lắng nhìn Lãnh Thanh Nghiên, cô rất muốn nói làm như vậy là không tốt, thiếu tướng thân là thiếu tướng của bộ đội đặc chủng, nếu hành động đêm nay để cấp trên biết được, nhất định sẽ nghiêm khắc trừng phạt. Nhưng mà, có nói thì có tác dụng gì chứ? Hơn nữa cũng đã đến nơi này rồi, nói thêm gì nữa cũng không còn tác dụng.

         Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên dừng bước, những người đi theo phía sau cũng dừng lại, lẳng lặng nhìn cô, bóng dáng kia nhìn qua có vẻ yếu ớt cùng nhỏ bé nhưng luôn đem lại niềm tin lớn nhất cho bọn họ, cùng đợi mệnh lệnh của cô.

         Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên xoay người lại, quét mắt nhìn qua toàn bộ bọn họ một lượt, trên mặt đột nhiên hiện lên mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Hôm nay hình như tôi hơi xúc động rồi”.

          Một câu nói đột ngột này, làm cho tất cả mọi người cảm thấy vô cùng khó hiểu, vì sao thiếu tướng lại đột nhiên nói ra câu này, chẳng lẽ cô muốn bỏ qua hành động trong đêm nay?

          Đúng như bọn họ nghĩ vậy, Lãnh Thanh Nghiên tiếp tục nói: “Tôi không suy nghĩ kỹ càng, đã tùy tiện dẫn mọi người đến nơi này, cái này cũng không khác gì mang mọi người đến đường chết, cho nên, hành động đêm nay, hủy bỏ!”.

          Tuy rằng mọi người thấy khó hiểu vô cùng, nhưng bọn họ từ trước đến nay vẫn luôn nghe theo mệnh lệnh, cũng không có phát biểu nửa lời vô nghĩa, nhận được mệnh lệnh của Lãnh Thanh Nghiên, tự nhiên đi theo cô rời khỏi tổng bộ Hắc Luân, có điều khi vừa ra đến bên ngoài, Lãnh Thanh Nghiên lại là người đi cuối cùng.

          Tất cả mọi người lặng yên rời khỏi, sau đó lên xe, đi theo con đường đã đến đây mà quay về, tất cả mọi người vẫn đều im lặng, im lặng giống như nơi này căn bản không hề có người nào, mà ngay lúc này, đột nhiên vang lên giọng nói hoảng sợ của A Linh: “Thiếu tướng đâu?”.

          Lãnh Thanh Nghiên khi ra ngoài cùng bọn họ đã lặng yên rời khỏi đội ngũ, nhìn theo bóng bọn họ rời đi, sau đó mới lại một lần nữa quay lại tổng bộ của Hắc Luân.

          Cô biết, chỉ dựa vào vài người bọn họ mà muốn đánh vào bên trong tổng bộ Hắc Luân là không có khả năng, mà cô lại không đành lòng mang theo bọn họ cùng chịu chết.

          Lão đại của Hắc Luân – Hắc Luân ngạo nghễ ngồi trên nơi cao nhất, nhìn xuống kẻ giống như con kiến phía dưới kia – Tống Kiệt, tuy rằng nói y đã “Cử báo” làm cho Hắc Luân tránh khỏi một hồi tai vạ, nhưng đối với gã mà nói, gã hận nhất là những tên bán đứng đồng bạn.

          Cho nên gã căn bản không hề tính để cho Tống Kiệt sống quá đêm nay, cho dù lúc trước đã đáp ứng với y rất nhiều chuyện, nhưng bọn gã là tổ chức khủng bố, tốt nhất vẫn không nên tin tưởng vào lời của những kẻ như gã mới tốt. Con người có thể vô sỉ, có thể không giữ lời hứa, nhưng mà tuyệt đối không thể bán đứng đồng bạn của mình, đây là Hắc Luân tín niệm.

          Tống Kiệt bị áp quỳ trên mặt đất, đầu đầy mồ hôi lạnh, nhưng mà còn chưa được cho phép, ngay cả mở miệng nói chuyện y cũng không dám.

          Hắc Luân híp mắt lại, khóe miệng câu lên một nụ cười lạnh tàn khốc, nói: “Tống Kiệt phải không? Mày cũng biết mày có kết cục gì rồi chứ?”.

          “Lão… Lão đại… Tôi…”

          “Mày đừng nói, cái gì đều đừng nói, để cho tao suy nghĩ lại, rốt cuộc cần phải xử trí tên bán đứng đồng bạn như mày thế nào đây, tuy rằng nói ngươi đối với Hắc Luân có cống hiến lớn, nhưng mày lại vẫn chỉ là một kẻ bán đứng đồng bạn!”

          Hắc Luân đem một điếu xì gà đặt dưới mũi mình, khẽ ngửi, dường như cũng đang suy nghĩ xem nên xử trí Tống Kiệt thế nào.

          Bởi vì những lời hắn nói, Tống Kiệt cả người không kiềm chế được mà run rẩy, hắn có dự cảm, dự cảm về kết cục của mình, tuyệt đối cũng không tốt hơn so với Lãnh Thanh Trạch, thậm chí so với hắn lại còn càng thêm thê thảm.

          Từ ngoài cửa bỗng nhiên truyền đế một loạt tiếng súng liên thanh, xen lẫn với những tiếng kêu thảm thiết, ánh mắt Hắc Luân đột nhiên co rút lại, lập tức vội vàng bật người dậy, xoay người liền hướng về phía cửa khẩn cấp bên cạnh mà đi, mấy kẻ khác trong phòng cũng gấp gáp theo sau, thuận tiện đem Tống Kiệt lôi lên từ mặt đất.

          Hắc Luân vươn tay đầy cửa, shit, cửa không mở ra được!

          Lại dùng thêm sức, vẫn như cũ không thể mở ra được!

          Đây là cửa chế tạo để chống đạn, nếu như không mở ra được, vậy thì thật đúng là không còn biện pháp nào nữa cả.

          Mà ngay lúc này, “Oanh!” Một tiếng nổ, cánh cửa nặng nề kia đổ rầm xuống, ầm vang một tiếng, khói thuốc súng tràn ngập.

          Mắt thấy dường như không có khả năng theo cửa thoát hiểm chạy ra ngoài, Hắc Luân liền dứt khoát xoay người lại, nhìn tình huống ngoài cửa.

          Một bóng người tiến vào, bốn tên hộ vệ bên người Hắc Luân nhất tề giơ súng lên nghênh đón, lập tức khiến cho kẻ kia biến thành tổ ong, Hắc Luân khóe miệng run rẩy, một đám ngu ngốc, đó là người một nhà!

          Bởi vì sai lầm của bốn gã hộ vệ kia, Lãnh Thanh Nghiên hả dạ bình yên tiến vào trong phòng.

          Áo sơmi đen, áo gió màu đen, một đôi giày cao cổ màu đen ôm lấy hai chân cô, đây chính là trang phục của cô hiện tại, nhìn qua oai hùng đến bức người, mang theo một loại khí thế bễ nghễ thiên hạ, giống như không thể có điều gì có thể ngăn cản cô bước tới.

          Một phần mười giây thời gian, bốn gã hộ vệ kia đồng thời bị quật ngã xuống tấm thảm Ba Tư đẹp đẽ quý giá kia, trong phòng, chỉ còn lại có Lãnh Thanh Nghiên, Tống Kiệt, còn thêm chính là Hắc Luân.

          Hắc Luân ánh mắt nheo lại, lẳng lặng nhìn cô như một tinh linh bóng đêm, cho dù là dưới cảnh tượng như vậy, trong mắt gã đều là khôn kể thưởng thức cùng kinh diễm.

          “Lãnh Thanh Nghiên?” Người phụ nữ đã đấu nhiều năm với gã, thậm chí có vài lần vì cô mà gã suýt chút nữa thì thất bại, cũng chính là chị gái của tên bộ đội đặc chủng bị giết mấy ngày trước, là vị thiếu tướng trẻ tuổi nhất trong suốt một trăm năm qua.

          Giờ khắc này, Hắc Luân đột nhiên cảm giác có một chút châm chọc, gã đã giết em trai cô, cho nên cô đến tìm gã để báo thù, mà hiện tại, trên tay cô nắm chặt súng, mà trên tay gã, cũng đang cầm súng.

          Lãnh Thanh Nghiên chỉ thoáng nhấc cằm lên, lạnh lùng nhìn hắn, thần thái kia, so với Hắc Luân lại càng cuồng ngạo thêm vài phần.

          Cô biết, hôm nay, có lẽ cô có thể giết được Hắc Luân, nhưng nếu đã đến đây, cô cũng chắc chắn mình cũng không thể còn sống mà ra ngoài, thậm chí có khả năng giống với em trai, ngay cả hài cốt cũng không còn.

          Chẳng qua điều này thì có quan hệ gì chứ? Chỉ cần Hắc Luân chết, tổ chức Hắc Luân này tự nhiên cũng sẽ tan rã, dùng mạng của cô để đổi lấy sự tiêu vong của Hắc Luân tổ chức, chủ yếu là, còn có thể báo thù cho em trai, Lãnh Thanh Nghiên cảm thấy, thực giá trị!

          Trong khoảng khắc Lãnh Thanh Nghiên xuất hiện kia, sắc mặt Tống Kiệt lại càng thêm u ám, hắn hiểu rõ, hôm nay, hắn chết chắc rồi.

          Không hề do dự, Lãnh Thanh Nghiên trực tiếp giơ súng hướng về phía bên người Hắc Luân – Tống Kiệt bắn đạn liên tiếp, không hề cho y cơ hội giải thích hay xin tha thứ gì.

          Hắc Luân cũng không có ngăn cản, dù sao người này gã cũng không có ý giữ lại, chẳng qua, trong khoảnh khắc cô ra tay với Tống Kiệt, cũng là thời cơ tốt nhất để hắn ra tay với cô.

          Không hề do dự, hắn trực tiếp giơ súng về phía Lãnh Thanh Nghiên.

          “Đoàng!” Một tiếng súng vang, mà kẻ ngã xuống lại cũng là Hắc Luân, gã kinh hãi mở to hai mắt nhìn, làm sao có thể? Tốc độ của cô ta sao có thể nhanh như vậy?

          Phía sau truyền đến những thanh âm ồn ào, Lãnh Thanh Nghiên im lặng trở lại, nhìn đám người không sợ không hãi đang xông lên, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh, đợi đến khi những kẻ đó đều tiến vào phạm vi mà cô đã bối trí, nhẹ nhàng ấn xuống cái nút màu đỏ bên hông.

          “Oanh!”

          Mặt đất khắp nơi đều rung động, khi bọn Allen quay trở lại, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, tòa nhà của Hắc Luân tổng bộ phút chốc hóa thành biển lửa.

          “Thiếu tướng!”

          Những người đó vẫn lao về phìa Lãnh Thanh Nghiên, đường lui đã bị cắt đứt, trừ bỏ lao về phía trước, cũng không còn con đường nào khác để đi, Lãnh Thanh Nghiên nhếch môi, súng trong tay cũng hướng về những kẻ đó vô tình bắn ra, đương nhiên, trên thân thể của cô cũng càng ngày càng nhiều vết thương.

          Cô cũng đã sớm biết, cô không có khả năng rời khỏi nơi này được, dù sao nơi này cũng là tổng bộ của tổ chức khủng bố lớn nhất trên thế giới, hơn nữa ngay cả cánh cửa thoát hiểm khẩn cấp kia cũng đã bị cô phá hủy rồi.

          Kỳ thật, hiện tại cô cũng không cần gì nữa cả, trên thế giới này đứa em trai khiến cô lưu luyến và không an lòng nhất, cũng đã đi trước cô một bước rời khỏi thế giới này rồi.

Advertisements

4 thoughts on “Chí Tôn Đào Phi – Tiết tử

  1. […] Văn Án ღღღ  Tiết tử […]

  2. trs2ly4ever 29/01/2014 lúc 11:49 Reply

    wow mới chương đầu mà thích chị nữ chính rồi, hâm mộ quá *-*

  3. Ms Halloween 23/09/2015 lúc 18:24 Reply

    Trước khi tự gặm ebook xin cảm ơn nhà đã làm bộ này, đọc Tiết tử mà đau nhói cả lòng 😦
    Cám ơn nhà nhiều lắm lắm lắm !!!!

  4. Hạnh Đậu 06/10/2015 lúc 17:55 Reply

    trong lúc đợi phong thủy sư thì ngâm bộ này . xem văn án thấy hay. hy vọng sẽ hay !

Chém nhiệt tình bạn nhé

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: